Results 1 to 3 of 3

Thread: Vị nho chua đầu mùa - Nguyễn thị Thanh Dương

  1. #1
    Administrator
    Join Date
    Jul 2015
    Posts
    2,402
    Thanks Thanks Given 
    71
    Thanks Thanks Received 
    520
    Thanked in
    490 Posts

    Vị nho chua đầu mùa - Nguyễn thị Thanh Dương




    Vị nho chua đầu mùa
    Nguyễn thị Thanh Dương


    Cuối cùng th́ Quân cũng t́m thấy nhà Hào sau hơn 2 tiếng lái xe từ Westminster đến San Diego. Ngôi nhà nằm trên một khu đồi dốc, trước sân có hai cây Crepe Myrtle đang ra hoa, những chùm hoa đỏ, thoáng trông như loài hoa giấy, làm Quân nhớ đến những mùa Hè ở Texas mà một thời anh đă ở đó, có những con đường lộng lẫy một màu hoa đỏ Crepe Myrtle, làm cái nóng mùa Hè như dịu lại. Ở thành phố này Crepe Myrtle ít thấy hơn.

    Người mở cửa đón Quân chính là Hào, hai người bạn ôm nhau mừng rỡ. Hơn 5 năm sau họ mới gặp nhau kể từ hôm đám cưới của Hào, mỗi người một nơi, sự bận bịu của cuộc sống, nên chỉ vài giờ bay là gặp nhau cũng là điều không dễ thực hiện.

    Hôm nay, nếu Quân không đi California v́ công việc th́ chưa chắc có lần gặp gỡ này.

    Bước chân vào nhà, Quân đă ngửi thấy một mùi hoa thơm làm anh dễ chịu, quên hết sự mệt mỏi vừa lái xe lúc năy. Hai người hỏi thăm nhau và nói chuyện đủ thứ, dù thỉnh thoảng họ vẫn liên hệ với nhau bằng phone, hỏi thăm qua loa thông lệ, khi gặp mặt thật th́ dường như có nhiều điều để nói hơn.

    Họ là đôi bạn thân từ hồi Trung Học, xong Đại học, mỗi người một nơi, Hào đă yên ấm gia đ́nh, có một đứa con trai, c̣n Quân vẫn long đong với nhiều mối t́nh, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy ḿnh thực sự hạnh phúc.

    Tạm vơi câu chuyện Hào mới thông báo cho Quân biết là chiều nay có bữa tiệc sinh nhật của vợ Hào, ngẫu nhiên mà Quân đă đến đúng lúc.

    Quân vào pḥng tắm, lại một mùi hoa thơm làm anh ngây ngất, mùi thơm tự nhiên chứ không phải mùi của dầu thơm hoá chất. Quân đă thấy một dĩa sứ trắng nhỏ đầy ắp những cánh hoa Ngọc Lan c̣n tươi để một góc bên cạnh chỗ rửa tay .

    Anh mở ṿi nước, những tia nước nhỏ mát lạnh cùng với mùi hoa thơm làm Quân thích thú. Anh quên mất ngoài trời đang là mùa Hạ, và hôm nay San Diego nóng lên tới 90 độ F. Quân ra ngoài với mái tóc không cần chải, sau khi lau khô, anh lấy những ngón tay xới tóc lên, chốc nữa những ngọn tóc lại bồng bềnh như thói quen không thể nào thay đổi. Mái tóc dầy và đẹp của Quân càng làm cho gương mặt anh thêm vẻ phong trần và quyến rũ. Anh biết điều ấy.

    - Căn nhà thật tuyệt vời v́ có mùi thơm của hoa Ngọc Lan !

    Quân thốt lên những lời khen tặng thật t́nh.

    - Anh nói đúng đấy, nhưng anh có biết hoa Ngọc Lan có từ đâu không ?

    Đó là giọng nói của một cô gái làm Quân giật ḿnh, anh ngỡ ngàng quay lại. Từ phía bếp cô gái đứng đó mỉm cười, bất ngờ như trong cổ tích:

    - Chào anh !

    - Tôi xin lỗi, tôi cứ tưởng là Hào c̣n đang ngồi đợi tôi ở ngoài pḥng khách.

    - Vâng, chính thế, nhưng anh Hào vừa mới đi đón vợ từ một tiệm làm tóc.Vậy anh có muốn ra sân sau coi hoa Ngọc Lan không?

    - Tôi xin được vâng lời cô.

    Rồi Quân tự giới thiệu :

    - Tôi là Quân…

    - Em biết rồi, là bạn thân của anh Hào chứ ǵ ? Lúc năy em vừa làm bếp vừa nghe lóm câu chuyện của hai anh. C̣n em là Giang, em vợ của anh Hào.

    Giang xinh đẹp, vốn là người đàn ông luôn được các người đẹp chạy theo yêu chiều, Quân kiêu ngạo và lạnh lùng, cũng phải lần đầu tiên thấy ḿnh bối rối :

    - Tôi chưa bao giờ biết rằng Hào có một cô em vợ dễ thương như cô,

    Giang tinh ngịch mỉm cười :

    - Em cũng chưa bao giờ biết rằng anh Hào có một người bạn khéo nịnh như anh.

    Giang mở cửa sau ra vườn, Quân theo chân nàng. Bên phải mảnh vườn, gần cửa sổ bếp là hai cây hoa Ngọc Lan cao gấp rưỡi đầu người đang nở hoa, những cánh hoa màu trắng, thon thon như những ngón tay con gái tuổi Xuân th́ đang nép ḿnh sau màu xanh của lá.

    Giang hái mỗi cây một cánh hoa và đưa cho Quân :

    - Hai loại hoa khác nhau đấy, anh thử ngửi xem mùi hương nào anh thích hơn ?

    - Tôi chịu thôi ! Chẳng khác nào Giang bảo tôi chấm điểm cả hai người con gái đều đẹp.

    - Vậy th́ anh tham lam lắm ! Cây này là hoa Ngọc Lan màu trắng, mùi thơm d́u dịu, c̣n cây kia là hoa Hoàng Lan màu ngà, mùi thơm nức nở. Cả hai đều ra hoa quanh năm, nhất là vào mùa Hè. Chị em bảo rằng, khuya ra vườn mùi thơm nồng nàn hơn anh ạ, có lẽ v́ sương khuya và đêm th́ thanh vắng.

    - Bạn tôi thật là hạnh phúc, có một mái gia đ́nh, có một vườn khuya để những đêm vợ chồng ra thanh thản giữa thiên nhiên hoa lá…

    - Chị của em chỉ thích ngắm vườn thôi, c̣n người làm nên khu vườn này là công của anh Hào .

    Giang chỉ những chậu hoa gần đó :

    - Kia là hoa Đại, đủ màu: vàng, hồng, trắng…Anh Hào collect từ Hawaii cơ đấy.

    Quân dạo quanh, thấy những cây Japenese Marble lá màu tím như lá tía tô, và đằng kia là hai gốc cây to xoè bóng mát được nối liền hai đầu bằng một chiếc vơng to.

    - Mảnh vườn có một tí mà Hào trồng nhiều loại hoa quá !

    - Khu vườn này rộng hơn anh tưởng. Hăy theo em !

    Giang vui vẻ bước đi, h́nh như nàng cũng yêu thích khu vườn này và được dẫn người khác đi khắp vườn là để được chia sẻ cùng nàng cảm giác ấy.

    Quân đứng dưới bụi tre già tận cùng của mảnh vườn, và ngạc nhiên thấy nơi đây lại có một con đường dẫn xuống thấp hơn.Th́ ra đây là một căn nhà trên đồi, vườn sau rất rộng, dốc rất cao và trải dài xuống tận chân đường.

    Đúng như Quân nghĩ, Giang giải thích :

    - Anh Hào đă san phẳng một ít thành khu vườn trên, phần đất c̣n lại là khu vườn dưới, chia thành những bậc thang, kiểu như ruộng bậc thang của người thiểu số ở Việt Nam để khu vườn đỡ dốc, thoai thoải hơn, thế mà đôi lần em cũng trượt chân suưt ngă v́ dốc đấy. Mỗi bậc thang là bao nhiêu công lao của anh ấy, khuân đá về lát những lối đi, hai bên xum xuê bao nhiêu cây trái, nào nhăn, vải ra hoa tháng Tư, Táo Tàu tháng Năm, ổi xá lỵ tháng Sáu, c̣n cây chanh kia ra hoa, ra trái quanh năm…

    - Giang làm tôi thích mê khu vườn rồi đấy.

    - Nhưng anh có biết cây măng cầu này phải lấy phấn từ hoa đực chấm vào hoa cái th́ mới ra trái không? và anh có biết là cây Hass Avocado kia ra trái năm nay nhưng sang năm mới ăn được không ?

    Rồi nàng dí dỏm trả lời thay anh :

    - Đó là lư do tại sao trái Hass Avocado ở chợ bao giờ cũng mắc tiền hơn các loại trái cây khác.

    Quân thán phục :

    - Giang là nhà vạn vật học hồi nào thế ?

    - Em nghe anh chị em kể, và anh Hào vác về nhà một đống sách về cỏ cây hoa lá, chị em bảo sắp sửa mở thư viện được rồi.

    Xong, Giang đi như chim nhảy từ bậc thang này xuống bậc thang khác, Quân theo không kịp. Giang đă chạy đến bên hàng rào toàn là Nho leo, che khuất vườn nhà bên cạnh, anh trông thấy những chùm nho xanh treo nặng chĩu bên hàng rào, nàng hái vài trái nho ăn thử và gọi anh :

    - Anh có muốn ăn thử mùi nho chua đầu mùa không ?

    Nàng ch́a ra cho anh những trái nho nhỏ xíu bằng đầu ngón tay út, anh bỗng trở thành một cậu học tṛ ngoan ngoăn, làm theo lời Giang, mùi nho chua nhưng thơm tho, không biết mùi thơm của nho hay của tay người đă hái ?

    - Em rất thích mùi nho chua đầu mùa, vị chua thanh tao, lạ lùng. C̣n anh, có thích không ?

    Nàng luôn nói với anh bằng những câu hỏi thật dễ thương.

    Khi Quân gật đầu th́ Giang níu những giây nho, lựa một chùm để hái, nàng hỏi ư anh :

    - Em hái cho anh chùm này nhé ?

    Nhưng nàng chưa kịp hái th́ lúc ấy có tiếng chó sủa thật to từ vườn bên cạnh, một con chó cao to đang giận dữ chồm lên hàng rào, như muốn xông lên xé xác người đă đụng vào hàng rào nhà nó. Giang sợ hăi quay ra để chạy, nàng va vào người Quân, anh chỉ kịp dang tay ra ôm lấy nàng, cả hai loạng quạng sắp ngă, dưới chân họ là đất dốc và đầy cát bụi.

    Giang ngượng ngùng thoát ra khỏi tay anh, trong đôi mắt nàng đầy vẻ bối rối, Quân xách giùm nàng đôi dép, và hai người đi ngược lên vườn trên. Khi đứng bên gốc cây tre cao lớn vững vàng nàng mới hoàn hồn :

    - Con chó này làm em sợ mấy lần rồi, anh Hào trồng bụi nho để che khuất con chó, thế mà nó vẫn không để cho ḿnh yên. Chị em bảo đó là con chó “Stupid” v́ bấy lâu nay mà vẫn không quen mặt với hàng xóm.

    Quân thầm cám ơn con chó “Stupid” ấy, anh c̣n ước ǵ lúc năy cả Giang và anh đều ngă lăn xuống tận cuối vườn th́ giây phút Quân ôm nàng trong tay lâu hơn nữa.

    Giang lại ngượng ngùng và bối rối lấy lại đôi dép. Họ vẫn đứng bên gốc cây tre, Quân nh́n con đường dài tít tắp dưới cuối vườn, đó là đường Los Coches, anh bỗng thấy thân thương những con đường quanh khu vườn này.

    Hào đă đi đón vợ về, Giang đă đến đây từ sáng sớm để giúp chị làm một ổ bánh sinh nhật cho buổi chiều nay.

    Hầu hết những đồ ăn được order từ tiệm, bữa tiệc sinh nhật ấm cúng trong gia đ́nh và vài người bạn thân. Quân được Hào thân mật giới thiệu với mọi người trong bàn tiệc, là một anh chàng độc thân, lăng tử.

    Bà mẹ vợ của Hào nh́n Quân với vẻ ṭ ṃ, ḍ xét, dường như bà linh cảm thấy điều ǵ đó khi Quân hay tṛ chuyện với Giang. Bà hỏi :

    - Anh là bạn của Hào mà tới tuổi này chưa lấy vợ, th́ đến bao giờ ?

    Rồi bà lạnh lùng quay đi, chắc cái dáng vẻ phong trần của Quân làm bà không cảm t́nh, anh không phải là mẫu người để bà tin tưởng cho con gái bà giao tiếp ?

    ***

    Ngay chiều hôm ấy Quân từ giă gia đ́nh Hào.

    Anh trở về Seattle cuộc sống thường lệ. H́nh ảnh của Giang theo ám ảnh Quân suốt mấy ngày đầu, anh nhớ nhất đôi mắt nàng mở to ngỡ ngàng và bối rối lúc suưt bị ngă sau vườn, đến nỗi anh không muốn gặp lại Tuyết hay Nga, hay bất cứ một người đàn bà nào khác nữa, những người t́nh đến bên cuộc đời anh mà họ đều mơ hồ hiểu rằng không bao giờ được trở thành người vợ.

    Quân đă quá quen thuộc đôi khi đến nhàm chán những người đàn bà đẹp, trẻ có, trung niên có, luôn quấn quưt, lăn xả vào ṿng tay anh. Người ta bảo anh có số đào hoa, không cần t́m kiếm, đàn bà vẫn bu quanh anh như kiến ḅ quanh hũ mật. Anh có nhiều ưu điểm của người đàn ông: đẹp trai, có học, có job tốt. Cho nên dù anh làm tới đâu, ăn chơi phung phí tới đó, nhà ở thuê hết năm này tới năm kia, nghèo trông thấy, mà phụ nữ vẫn mê anh.

    Quân vẫn thấy có một khoảng cách vô h́nh giữa anh và Giang, khi h́nh ảnh khó chịu của mẹ Giang hiện ra, đời nào một anh chàng lông bông gần 40 tuổi đầu như Quân, tay trắng, không tiền, không nhà cửa, xứng đáng với Giang ?

    Và với vợ chồng Hào nữa, dưới mắt họ, Quân chỉ là một người độc thân ăn chơi, đa t́nh và lênh đênh như con thuyền không bến.

    Quân nghĩ thầm có thể anh không xứng đáng với Giang thật! Nàng xinh đẹp và hồn nhiên trong sáng quá, nàng thanh tao như những trái nho xanh đầu mùa mà anh đă được nếm cái vị chua trong khu vườn tuyệt vời đó.

    Thế nên Giang và và vị nho chua đầu mùa chỉ c̣n lại trong giấc mơ, v́ khoảng cách ấy, và v́ những người đàn bà đẹp xung quanh anh luôn làm anh bận rộn.

    ***

    Thế là đă hai năm trôi qua, vị nho chua đầu mùa và đôi mắt ngỡ ngàng của Giang vẫn chưa phai mờ dù bên anh không bao giờ thiếu những cuộc t́nh.

    Anh đă mấy lần khao khát, ước mơ có một gia đ́nh như Hào, một mái nhà, một người vợ yêu quư. Anh sẽ sống một cuộc sống đàng hoàng đứng đắn, sẽ có những buổi chiều đoàn tụ bên vợ con với bữa cơm ngon, sẽ có một khu vườn đẹp như của Hào mà Giang rất yêu thích, sẽ có những lúc hai vợ chồng ra vườn khuya t́nh tự, những đêm có trăng hay không trăng, hai người nằm bên nhau, mùi cỏ, mùi hoa quấn quưt trong đắm say.

    Trong nhà cũng sẽ thơm ngát mùi hoa Lan và thơm cả những ngón tay nàng trên vai anh.

    Quân không c̣n trẻ nữa, anh cần một t́nh yêu và hạnh phúc thật sự, anh cần có Giang.

    Bất chấp sự dị nghị của vợ chồng Hào, bất chấp sự hoài nghi, ác cảm của mẹ Giang, và bất chấp cả những người t́nh vẫn đang bám lấy Quân nũng nịu và quyến rũ…

    Anh hớn hở trở về thành phố San Diego, lấy lư do đến thăm Hào, rồi anh sẽ nói hết những ư nghĩ của ḿnh cho Hào hiểu, rồi anh sẽ gặp Giang tỏ t́nh và cầu hôn.

    Luôn có sẵn mấy người đàn bà đẹp, mấy người t́nh đang mong ước anh ban cho ân huệ ấy. Nhưng với Giang, anh thấy con đường đến gần nàng chập chùng vời vợi, anh như một cậu học tṛ vụng về trước một đề thi khó.

    Hào nồng nhiệt đón anh như hai năm trước, và cay nghiệt thay, Hào hớn hở khoe :

    - Quân lần nào cũng đến bất ngờ và đúng lúc, hai năm trước đúng vào ngày sinh nhật vợ ḿnh, lần này vào dịp đám cưới cô em vợ. Quân c̣n nhớ Giang không ?

    Quân đứng lặng người, anh tưởng như cả thành phố San Diego đang quay cuồng và sắp biến mất khỏi mặt đất này. Anh bàng hoàng :

    - Th́ ra Giang sắp lấy chồng ?

    - Ừ, đám này tương xứng lắm, mà cả nhà thúc giục măi cô ấy mới chịu.

    Hào vẫn hớn hở tiếp :

    - Đây này, sẵn có Giang cũng đang chơi ở đây, để ḿnh nói Giang ra mời Quân một tiếng, hai ngày nữa là đám cưới rồi.

    Quân ngồi xuống ghế nơi pḥng khách, đầu óc anh vẫn quay cuồng. Khi anh ngước lên, Giang đă đứng bên anh, vẫn là đôi mắt ngỡ ngàng và bối rối :

    - Chào anh, không ngờ hôm nay lại gặp được anh !

    - Vâng, hai năm rồi…

    - Nói chính xác là hơn hai năm anh ạ. Lần trước anh về giữa mùa Hạ, bây giờ cuối mùa Hạ.

    Quân nói bâng quơ :

    - Nhưng cây Lan ra hoa quanh năm, dù đầu Hạ hay cuối Hạ th́ ngôi nhà này vẫn thơm ngát mùi hoa đấy thôi. Chúng ta ra vườn thăm cây Ngọc Lan và Hoàng Lan đi. Tôi vẫn nhớ Giang đă nói mùi Hoàng Lan thơm nức nở, nồng nàn hơn Ngọc Lan.

    Giang ra mở cửa sau. Đi giữa mùi hoa Lan phảng phất Quân chẳng c̣n tâm trí nào phân biệt đâu là Ngọc Lan và Hoàng Lan nữa.

    Giang không ngừng lâu ở đây, h́nh như nàng đang muốn đi xuống khu vườn dưới dốc. Ở đấy có một kỷ niệm, nàng đă ngă vào ṿng tay anh.

    Quân theo sau, cái giây phút hiếm hoi này anh biết là lần cuối, không bao giờ lập lại nữa. Giang nói :

    - Chúng ta ra chỗ cây nho bên hàng rào anh Quân nhé ?

    - Giang không sợ bị chó rượt nữa sao ?

    Giang cười, nhưng không vui :

    - Hàng xóm ấy đă dọn đi rồi, hai năm qua cũng đủ để thay đổi nhiều thứ. Bên vườn chủ mới hoàn toàn yên tĩnh, chúng ta sẽ tha hồ hái nho.

    Quân bước xuống những con đường bậc thang lát đá. Bây giờ là tháng Chín, cây táo Tàu trái đầy cành và rụng đầy dưới gốc, cây vải đang chín đỏ. Ngày xưa các bà cung phi bên Tàu nói rằng ăn trái Lệ Chi, tức trái vải sẽ trẻ đẹp măi, làm vua yêu say đắm. Giang đang đứng trước mặt anh, chẳng cần ăn trái vải Lệ Chi, vẫn làm anh say đắm biết bao.

    Giang đă hái được một chùm nho màu đỏ bầm như màu máu :

    - Nho này tên Concord, khi chín rất ngọt, bỏ vào miệng là tự động tuột lớp vỏ bên ngoài mà không cần phải bóc.

    Giang ngắt vài trái ăn thử để cho Quân bắt chước :

    - Anh c̣n nhớ không ? Hai năm trước anh đă ăn những trái nho này đầu mùa, vị chua. Th́ bây giờ nho chín ngọt, anh hăy ăn đi.

    Quân vẫn đứng xa Giang một khoảng cách, nếu v́ một lư do nào đó, Giang trượt chân, anh sẽ không kịp đỡ nàng nữa, người mà Giang nương tựa sẽ không phải là anh.

    - Thôi Giang ạ, tôi vẫn thích những trái nho chua đầu mùa hơn.

    Anh nói và bâng khuâng nh́n xuống con đường Los Coches phía dưới, con đường ấy dẫn đến nơi đâu? nếu như anh có thể dẫn Giang đi trên con đường ấy và sẽ đi thật xa.

    - Nếu thế, tại sao anh không đến sớm hơn ?

    Trong giọng nói và trong ánh mắt Giang có vẻ trách hờn. Quân bâng khuâng và đau đớn biết ḿnh vừa đánh mất một điều quư giá nhất trong cuộc đời.

    Có loáng thoáng tiếng cười nói vọng lại làm Quân và Giang cùng giật ḿnh, họ bước ngược lên vườn trên. Hai bố con Hào và thằng cu Tí đang đong đưa trên vơng và cười đùa vui vẻ. Hào hạnh phúc biết bao ! Cái hạnh phúc mà Quân đang thật ḷng t́m kiếm, bỗng trở thành vô vọng.

    Quân thấy xa lạ và lạc lỏng với Hào, với cả Giang. Anh không có chỗ đứng ở đây, ngày mai anh sẽ về địa chỉ nhà anh, về với những cuộc t́nh đến rồi đi. Và từ giờ trở đi những trái nho chua đầu mùa trên khắp thế gian này sẽ không bao giờ chín ở trong ḷng anh.

    (Cám ơn Tammie Nguyễn ở San Diego đă cho tôi đề tài này.)




    Nguyễn thị Thanh Dương
    Sep. 2007

    Nguồn: -https://hoiquanphidung.com
    Cổ nhân đă nói:

    Không HỨA bậy ... ḿnh không phụ người ...
    Không TIN bậy ... người không phụ ḿnh ...

  2. #2
    Administrator
    Join Date
    Jul 2015
    Posts
    2,402
    Thanks Thanks Given 
    71
    Thanks Thanks Received 
    520
    Thanked in
    490 Posts

    Nguyễn Thị Thanh Dương và Một Buổi Giới Thiệu Sách Thật Cảm Động




    Nguyễn Thị Thanh Dương
    và Một Buổi Giới Thiệu Sách
    Thật Cảm Động


    Từ thập niên 1980, sau khi sinh hoạt kinh tế đă dần dần ổn định trong cộng đồng người Việt, một h́nh thức sinh hoạt văn hóa mới đă được thực hiện, mới đầu c̣n rụt rè, trong phạm vi nhỏ giữa các thân hữu, dần dần đă phát triển thành một sinh hoạt đều đặn và có tiếng vang lớn trong các cộng đồng đông đảo người Việt di tản: “Sinh hoạt giới thiệu tác phẩm mới” mà chúng ta thường quen gọi tắt là Ra Mắt Sách.

    Buổi sinh hoạt giới thiệu cuốn “Hồn Tôi Chuông Gió” của tác giả, nhà văn, nhà thơ Nguyễn Thị Thanh Dương đến từ Texas, tổ chức tại Westminster, California, trong chiều Chủ Nhật 19 tháng 7 năm 2015, là một buổi sinh hoạt mang nhiều đặc tính rất lạ, không giống những buổi giới thiệu sách khác. Thường lệ, diễn tiến của buổi giới thiệu sách thường giống nhau: Sau lời chào mừng và cám ơn của ban Tổ chức, tác giả sẽ tŕnh bầy về mục đích của việc viết cuốn sách đó, rồi mời một số diễn giả đến để phê b́nh, nhận xét về tác phẩm đó. Song song với những lời phát biểu, thường có phụ diễn văn nghệ, để làm giảm đi sự khô khan của các lời phát biểu cũng như để tăng thêm giá trị của tác giả, khi có những giọng hát hay và những bài ca thích hợp được tŕnh bầy.

    Nhưng tại buổi giới thiệu sách của nhà văn, nhà thơ Thanh Dương, tác giả chỉ gửi đến độc giả những nụ cười nhẹ nhàng, dịu dàng, mà không nói một lời nào, cho dù có rất nhiều lời đề nghị. Sự dịu dàng, yên lặng ấy mang đầy chất thơ, và tuy không phát ra lời, mà độc giả đă thấy Thanh Dương nói rất nhiều qua ánh mắt bẽn lẽn, trong sáng của chị, tác giả muốn nói rằng: “Tôi chỉ là cái chuông gió, đơn sơ và giản dị. Tôi mẫn cảm với tất cả sự rung động của không gian, từ một cơn gió nhẹ, đến một cái lắc tay, tôi hân hoan vang tiếng cho đời vui, những âm thanh, điệu nhạc hồn nhiên mà tôi kêu lên trong hạnh phúc, mong được làm giảm đi những căng thẳng của cuộc đời, giúp mọi người hiểu rằng, ta nên yêu nhau, thương nhau, hơn làm cho nhau hờn giận. Nếu tiếng chuông tôi reo lên mà chưa đủ cho nhân gian vui vẻ, tôi sẵn sàng hiến cả trái tim tôi cho đời.”



    Trong buổi giới thiệu sách.


    Và thế là Thanh Dương đứng giữa độc giả, gần như thẹn tḥ, gần như ngượng nghịu, nổi thẹn tḥ, ngượng nghịu của cô dâu mới về nhà chồng, đứng giữa những cha mẹ, họ hàng mới, giữa những cặp mắt đổ dồn về minh, hân hoan chào đón.

    Điều lạ lùng thứ hai, mà không một tác giả nào có được, đó là tác phẩm bằng xương thịt, người MC, ca sĩ duyên dáng, phong độ, trí thức, Đại Dương, mà tác giả đă tạo thành khoảng 40 năm trước đây. Tác phẩm nóng bỏng trí thức ấy được sắp thứ nhất trên 3 tác phẩm khác, v́ chính là người con trai của tác giả. Anh đă điều khiển chương tŕnh rất điêu luyện, nhưng không kém phần văn chương. Đại Dương cho biết cuộc đời của ḿnh, như một con chim xa đàn nay t́m được tổ cũ, bên người mẹ dấu yêu, người đă tạo tác ra một tác phẩm có rất nhiều điều đặc biệt. Người MC thứ hai cũng rất đặc biệt, Uyển Diễm, phu nhân của môt bác sĩ, con gái của Nhà Thơ, Nhà Văn Bích Huyền. Cặp MC này đă từ lâu như đôi chim uyên, vẫn đứng trên nhiều sân khấu để điều khiển các chương tŕnh âm nhạc, rất nhịp nhàng, giọng bass bên này cất lên, th́ giọng Alto bên kia tiếp nối, không có một nét hở. Rồi đến một nhân vật, “tự nguyện làm MC”, là Kim Loan, người em bé nhỏ trong gia đ́nh Thanh Dương, cũng là một tác giả văn, thơ, đă làm cho hội trường như ấm hẳn lên qua giọng nói đơn sơ mà nhí nhảnh như con chim non của cô. Kim Loan tiết lộ nhiều chuyện rất dí dỏm về bà chị của ḿnh, khiến cho độc giả và khán giả hôm đó đă hiểu Thanh Dương nhiều hơn và mến Thanh Dương nhiều hơn. Bên cạnh đó, các diễn giả: Nhà Văn Bích Huyền (người tổ chức chương tŕnh), Giáo sư Đỗ Dung, Nha Sĩ Liên Hương, Nhà Văn Hà Nguyên Lăng, Nhà Văn Chu Tất Tiến, và MC Thúy Anh đă làm cho độc giả chỉ muốn chạy đến gần Thanh Dương và tặng cho Nhà Văn, Nhà Thơ dịu hiền này những t́nh cảm tha thiết như người đi xa lâu ngày bây giờ mới gặp lại.

    Điều đặc biệt thứ ba là không khí giới thiệu sách thường là trịnh trọng đă bị ch́m ngập trong các cung bậc của một chiều nhạc thính pḥng tuyệt diệu, với tiếng đàn Piano điêu luyện bậc thầy của Nhạc Sĩ Quốc Vũ và hai cây guitar có tiếng đàn rất lăng mạn, phong phú, đôi khi dồn dập như sóng biển, đôi khi lại vi vút như tiếng chim sơn ca trong một buổi chiều lộng gió, của nhạc sĩ Tiến và nhạc sĩ Nam. Và những tiếng hát, không biết nói sao nhỉ?, đă làm cho toàn thể hội trường như lắng đọng trong từng nốt nhạc của Diễm Quỳnh, Tạ Hùng Cường, Mai Dung, Ngọc Quỳnh, và của chính MC Đại Dương, nhất là khi anh hát chung với người ca sĩ có giọng hát thiên phú Philip Huy. Người ca sĩ có dáng điệu khả ái này hát tiếng Anh như tiếng mẹ đẻ. Anh đă chinh phục cảm t́nh của khán giả rất nhanh. Cuối cùng, tiếng hát óng mượt của ca sĩ Bích Vân, người thiếu nữ trẻ trung có giọng hát Trời cho, một thiên tài âm nhạc, đă làm cho hội trường như muốn vỡ ra với giọng Soprano cực kỳ thanh thoát của cô.

    Để đến lúc chia tay, tất cả các giọng ca đă hát trong chiều ấy đều sát vai nhau và hát bài Hăy Yêu Nhau Đi, thay cho Thanh Dương, người luôn muốn cho xă hội tươi đẹp, và muốn cho mọi người yêu nhau măi măi. Chiều giới thiệu tác phẩm của Nguyễn thị Thanh Dương đă kết thúc trong các ṿng tay thân mật, êm ái của tất cả mọi người hiện diện.
    Chu Tất Tiến
    21 tháng 7 năm 2015
    -https://vietbao.com
    Cổ nhân đă nói:

    Không HỨA bậy ... ḿnh không phụ người ...
    Không TIN bậy ... người không phụ ḿnh ...

  3. #3
    Administrator
    Join Date
    Jul 2015
    Posts
    2,402
    Thanks Thanks Given 
    71
    Thanks Thanks Received 
    520
    Thanked in
    490 Posts

    Mẹ Bác Sĩ – Nguyễn Thị Thanh Dương




    Mẹ Bác Sĩ
    Nguyễn Thị Thanh Dương





    Bà Mậu thoải mái ngồi đợi ở phi trường LAX, bà biết rằng 1 tiếng đồng hồ nữa, khi hết giờ ở pḥng mạch th́ con trai bà mới đến đón. Hai vợ chồng nó đều là bác sĩ, đều bận rộn nên sự chờ đợi vẫn là đặc ân và hănh diện đối với bà.

    Khi bà Mậu sửa soạn hành lư đi California bà đă gởi gấm bà Diệu, hàng xóm cũng là bà bạn thân ở bên cạnh để ư trông nom nhà cửa giùm. Bà Diệu đă vui vẻ nhận lời và nói:

    – Mẹ bác sĩ sướng thật, mỗi lần đến thăm con tha hồ mà khai bệnh cho con nó tận t́nh khám chữa. Con giỏi giang cha mẹ được nhờ.

    Bà Diệu luôn gọi bà bằng cái tên dài “Mẹ bác sĩ ” vừa thân mật vừa nể nang. Bà Mậu thích thú nhưng vẫn khiêm nhường:

    – Vậy chớ thằng nhỏ cũng c̣n khờ lắm chị à…

    Bà Diệu dặn ḍ:

    – Mẹ bác sĩ nhớ hỏi nó giùm tôi sao mấy tuần nay mắt trái tôi bị một chấm đen hiện ra nhé, không biết có nguy hiểm ǵ không?

    – Chị thiệt lo xa, đằng nào cũng sắp đi khám bác sĩ mắt rồi mà.

    – Biết rồi, nhưng 2 tuần sau mới đến hẹn, tôi nóng ruột quá, bà cứ hỏi giúp tôi.

    – Tui nhớ chứ, tui sẽ hỏi nó và gọi phone cho chị hay liền…

    Con gái bà Mậu đă đến chở mẹ ra phi trường.

    Bà Mậu có 2 đứa con, thằng Thông là bác sĩ lấy vợ cùng nghề, sống ở California, cô Minh em gái th́ học business và lấy chồng Mỹ, hiện sống cùng tiểu bang New Jersey, cùng thành phố với mẹ, cách nơi ở của mẹ không xa.

    Ông Mậu mất cách đây 2 năm, nên chỉ c̣n ḿnh bà sống trong căn pḥng của apartment mà hai vợ chồng đă sống bấy lâu nay.

    Bà Mậu ngồi ngắm nh́n thiên hạ xung quanh nhưng cũng không quên để mắt xem có bóng dáng con ḿnh không, khi vừa thấy Thông đi tới là bà mừng rỡ đứng dậy kêu lên:

    – Má nè con…

    Gương mặt Thông không lộ vui mừng như bà mẹ, vừa kéo va ly cho mẹ vừa hối hả đi, làm bà Mậu chỉ biết hấp tấp bước nhanh theo cho kịp với con.

    – Má à, má đến chơi vào thời điểm này vợ chồng con rất bận.

    – Ừa, má biết lúc nào vợ chồng con cũng bận, má không làm ǵ phiền con đâu, má chỉ đến chơi, nh́n thấy mặt con và 2 đứa cháu nội là má thấy đủ vui rồi.

    Khi ngồi vào chiếc xe sang đẹp của con trai, bà Mậu cũng cảm thấy chút khép nép như đang đi nhờ xe ai đó, bà cất tiếng hỏi phá tan sự im lặng:

    – Vợ con khỏe không? Hai cháu nội má chắc lớn dữ ha?

    – Cả nhà đều b́nh thường.

    Chắc thấy ḿnh trả lời cộc lốc nên Thông dịu giọng lại:

    – Hàng tháng con gởi má 500 đồng có đủ không? Má cần thêm th́ cứ nói con biết…

    – Không sao, má c̣n lănh tiền quả phụ của ba con mà, con Minh cũng cho má tiền, má c̣n dư chút đỉnh nữa nè, ráng hai năm nữa má đủ tuổi lănh tiền già là khỏe re, con khỏi phải gởi tiền cho má nữa.

    Xe về tới khu nhà của Thông, phải qua một cổng security mới vào trong, nơi có những ngôi nhà đẹp đắt tiền.

    Cô Nguyệt con dâu bà Mậu đang đứng làm bếp chỉ chào “Hi, má” rồi tiếp tục công việc của ḿnh.

    Bà Mậu mang va ly vào một pḥng trống, nơi mỗi lần đến bà thường ở, thay vội quần áo bà ra pḥng khách t́m hai đứa cháu nội, ôm thằng Peter một cái, ôm con bé Sophia một cái, rồi bà ra chỗ bếp với con dâu:

    – Con để đó má mần phụ cho…

    Cô con dâu từ chối:

    – Món này má không làm được đâu…

    Con dâu bà luôn không cần sự giúp đỡ của bà, không phải v́ cô tôn trọng bà như 1 người khách, mà cô muốn tạo ra một khoảng cách. Bà Mậu đă từng cảm thấy ḿnh xa lạ và vô dụng khi đến nhà con trai ḿnh.

    Bà lại ra pḥng khách chơi với cháu, cũng may c̣n 2 đứa trẻ ngây thơ, có người ôm ấp và chơi với chúng th́ chúng vui thích lắm.

    Con bé Sophia 4 tuổi, giống mẹ và đẹp gái như mẹ.

    Thằng Peter năm nay 6 tuổi, th́ giống y hệt cha nó nên bà Mậu vẫn gọi thầm nó là “thằng cu Đen” như cái tên ngày xưa vợ chồng bà hay gọi Thông, cũng đôi mắt một mí duyên dáng, cũng nụ cười đẹp, cũng dáng người cao ráo, chỉ khác là làn da nó không bị ảnh hưởng khí hậu và mùi biển mặn mà ngăm ngăm như cha nó ngày xưa.

    Bà thương hai đứa cháu, bà nhớ thằng con trai, bây giờ nó là một bác sĩ có pḥng mạch đông khách và nổi tiếng chẳng những trong cộng đồng người Việt mà cả với người bản xứ.

    Bà không được gần gũi con trai cả về thực tế lẫn t́nh cảm, th́ c̣n cháu bà, nhất là thằng Peter, mỗi lần bế cháu bà đă t́m lại cái cảm xúc hạnh phúc yêu thương như ngày xưa bế thằng Thông, thằng cu Đen vậy.

    Vợ chồng bà Mậu là ngư dân nghèo vùng biển Phước Tỉnh, Vũng Tàu, ông Mậu lái ghe đánh cá mướn cho người ta, cái nghề cha truyền con nối.

    Gia đ́nh ông cũng nghèo cha truyền con nối, từ trước 1975, đến sau 1975 càng nghèo khó hơn.

    Năm 1987 có người móc nối nhờ ông làm tài công cho một chiếc ghe vượt biên, cái gía họ trả công là vợ con ông được đi theo.
    Bà Mậu và thằng Thông, con Minh cùng lên 1 chuyến “taxi”, chờ ghe lớn tới bốc đi, nhưng khi chiếc “taxi” chở bà Mậu cặp sát được ghe lớn, bà vừa đưa được 2 con xuống ghe lớn th́ bể chuyện, ghe của công an đang đi tới, nên chiếc “taxi” phải vội vàng bỏ chạy, mang theo một số người chưa kịp lên ghe lớn, trong đó có bà Mậu.

    Ghe lớn do ông Mậu lái đă thoát được ra khơi, c̣n những “taxi” đều bị bắt hết và người th́ bị tù giam.

    Những ngày đầu tiên ở trong tù bà Mậu như phát khùng v́ lo lắng cho số phận chồng con, được tin chiếc ghe lớn đi trót lọt ra khơi, ra hải phận quốc tế, ḷng bà càng thêm lo âu hơn là mừng rỡ. Ghe chồng con bà có vượt qua được sóng gío tới bến bờ b́nh an không? hai đứa nhỏ sẽ ra sao khi không có mẹ bên cạnh? Bà thầm trách số phận, trách chồng thà cứ b́nh yên ở nhà làm nghề cá no đói mà có nhau, c̣n hơn là ra đi thập tử nhứt sinh, hay ly tán như thế này.

    Những ngày ngồi trong tù là những ngày bà khóc ṛng, đau đớn, buồn bă v́ nhớ con, nhớ chồng…

    Ông Mậu đến đảo Mă Lai báo tin về, ḷng bà Mậu cũng nguôi ngoai và vui mừng hy vọng đợi chờ ngày đoàn tụ với chồng con.
    Nhưng ông chồng bà bao năm trong nghề đánh cá, cá mắc vào lưới của ông th́ bây giờ trời qủa báo sao đó, ông mắc vào lưới t́nh với một bà bỏ chồng đi vượt biên t́m tự do, t́m hạnh phúc.

    Hai người tằng tịu với nhau từ trên đảo Mă Lai, qua Mỹ họ tiếp tục chung sống ăn ở như vợ chồng nên ông Mậu cứ t́m cách thoái thác chưa chịu bảo lănh vợ, cho đến khi ông bị bà kia bạc t́nh, phản bội, bỏ ông đi theo người đàn ông khác khá giả hơn ông, th́ ông Mậu mới tỉnh cơn mê, lo giấy tờ cho vợ sang sum họp gia đ́nh.

    Bà Mậu sau đó biết chuyện này đă không oán trách chồng mà c̣n chất phác tuyên bố với người quen biết:

    – Thiệt cám ơn chị ta hết sức, thời gian đầu ở Mỹ cuộc sống khó khăn chị đă chăm sóc an ủi ông Mậu, sau đó chị ra đi trả ông Mậu lại cho mẹ con tui.

    Bà Mậu sang Mỹ năm 1993. Khi đó thằng Thông đă 16 tuổi và con bé Minh 14 tuổi, bà nhà quê, ít học, chữ Việt Nam viết không rành, nói chi đến học ăn học nói tiếng Mỹ mà đi làm, nên chỉ ở nhà lo chuyện nội trợ, cơm nước, chăm lo cho chồng con…
    ***

    Buổi chiều thứ Bảy vợ chồng Thông đều nhận khám ít bệnh nhân, pḥng mạch đóng cửa sớm, để gia đ́nh quây quần bên nhau. Họ thích ra biển để thư giăn sau một tuần lễ căng thẳng bù đầu v́ công việc.

    Bà Mậu cũng được dịp đi biển với con cháu, bà sửa soạn mặc quần áo cho Peter, cho Sophia, lấy những chiếc mũ, chiếc khắn tắm hay đôi giày đôi dép cho cháu… những thứ mà cô con dâu không thể ba đầu sáu tay làm hết được, dù cô khinh khỉnh không muốn bà mẹ chồng đụng tay vào chuyện nhà của cô.

    California có nhiều băi biển tắm, ngày nào mà chẳng đông người, v́ đất California là nơi du lịch, ngày cuối tuần th́ càng đông hơn.

    Bà Mậu lăng xăng bên hai cháu nội. Bà âu yếm nh́n thằng Peter cởi trần vui đùa trên mép biển, mỗi khi cơn sóng nhào tới thằng bé lại vội vàng chạy lên bờ, có khi nó ôm chầm lấy bà t́m sự che chở và cười vang v́ vui thích, nó nhút nhát không dám ra xa hơn, cứ tṛ chơi ấy mà không biết ngán.

    Chẳng bù cho cha nó, thằng Thông ngày xưa, ngay từ lúc 3-4 tuổi đă dạn dĩ, quen với sóng với gió rồi. Những khi theo mẹ ra biển đón ghe cha về bến, nó dám lội ra xa khi thấy bóng cha trên chiếc ghe đang lửng lơ thả trôi vào bờ, để cha sẽ nhảy ra ẵm nó lên, công kênh nó lên vai mặc cho sóng biển xô tới phủ kín mặt mũi hai cha con.

    Vợ chồng bà âu yếm gọi Thông là “Thằng Cu Đen” v́ thằng bé được sinh ra nơi miền biển, nó được nuôi lớn bằng cá tôm từ biển, và được nếm bao lần mùi biển mặn, mùi gió chướng, mùi gió mùa, cái thứ gió chở đầy mùi tanh của biển cả ngay trước mặt hay dù từ chân trời, góc biển nào thổi về. Tất cả những thứ đó đă thấm vào thằng Thông, làn da nó xạm lại, rắn rỏi và khỏe mạnh, đúng là con nhà ṇi ngư dân.

    Ông Mậu thường khề khà bên chén rượu và hănh diện nói với vợ:

    – Thằng cu Đen lớn lên sẽ là tay đi biển giỏi như tui cho bà xem.

    Nhưng ông đă đoán lầm, thời vận đă đẩy đưa cuộc đời gia đ́nh ông sang hướng khác, thằng cu Đen đẹp trai cao ráo của ông không là anh ngư dân giỏi, mà trở thành một bác sĩ giỏi sống ở Mỹ, cái điều mà cả tổ tiên nhà ông, cho đến đời ông, chưa ai dám mơ tới.
    ***

    Cả nhà c̣n đang ngủ muộn v́ chiều qua chơi biển thật lâu và vui, sau khi ăn uống nhà hàng cho đến tối khuya mới về đến nhà.
    Bà Mậu thức dậy trước đang dọn dẹp lau chùi chỗ bếp th́ con trai đă đến bên cạnh:

    – Má khỏi phải làm ba cái việc này, mỗi tuần vợ con đều thuê người đến dọn dẹp nhà cửa rồi.

    – Không sao, má rảnh th́ làm cho sạch, trong khi người ta chưa đến có sao đâu con…

    Giọng Thông có vẻ ái ngại khi hỏi:

    – Má có cần mua thêm quần áo ǵ không? Lát nữa con nói vợ con đưa má đi mua…

    Bà Mậu ngạc nhiên:

    – Chi vậy con? Khi không má mua quần áo làm ǵ chớ, đồ má mặc cả đời không hết…

    – Chiều nay là buổi tiệc mừng sinh nhật bà mẹ vợ của con ở nhà hàng, mời nhiều khách khứa, cả nhà ḿnh sẽ tham dự… chỗ đông người má cũng nên tươm tất một chút.

    – À, má hiểu rồi…

    Bà Mậu khựng lại rồi tiếp:

    – Má có đem theo đồ đàng hoàng mà con, quần Tây và chiếc áo có bông thiệt bự, cổ nhún tai bèo nè, chiếc áo sơ mi màu đọt chuối nè, bắt mắt lắm, người bạn mua về từ Việt Nam giùm má đó. Má ưng hết sức.

    Thông bỏ đi, c̣n lại một ḿnh bà Mậu tự nhiên thấy ḷng xốn xang buồn.

    Ôi, phải chi nó cứ măi là thằng cu Đen bé bỏng đi đâu cũng níu áo mẹ, túm áo cha, dù là những chiếc áo cũ, chiếc áo rách sờn vai.

    Mà thôi, bà đă quen với những điều này rồi, con bà là một bác sĩ tài ba thành đạt th́ nó phải cao sang với đời chứ, chẳng lẽ bà muốn nó là một anh ngư dân nghèo khổ như bà hồi ở Việt Nam để mẹ con thông cảm, gần gũi với nhau sao!

    Gia đ́nh bên vợ của Thông rất danh giá, họ xuất thân giàu có từ trong trứng nước, hai ông bà sui gia đều là bác sĩ từ thời c̣n ở Việt Nam, anh em, con cháu, dâu, rể của họ cũng toàn là bác sĩ, nha sĩ, có lần bà nghe Thông hănh diện kể về nhà vợ, tổng số bác sĩ và nha sĩ trong đại gia đ́nh cha mẹ vợ lên đến hơn 20 người. Nghề nghiệp y khoa của họ cũng cha truyền con nối như nghề đánh cá đi biển nhà bà.

    Nếu Thông không là bác sĩ th́ khoảng cách giữa Thông và gia đ́nh vợ là một trời một vực. Bà Mậu vẫn hănh diện khi kể cho bạn bè, người quen về bên sui gia danh giá của ḿnh.

    Buổi chiều trong khi vợ chồng Thông sửa soạn quần áo để đi dự tiệc th́ bà Mậu than là bị đau bụng, bà hỏi xin con thuốc để uống và nằm đắp mền nghỉ ngơi.

    Thông hỏi mẹ:

    – Má thích ăn ǵ th́ con sẽ mua về cho má?

    Bà Mậu rên khe khẽ:

    – Má đau bụng quá trời ăn ǵ nổi, mà nếu tối đói bụng th́ có nhiều đồ trong tủ lạnh rồi.

    Thế là bà không thể đi đến nhà hàng dự tiệc sinh nhật bà sui gia được.

    Nhưng khi cả nhà Thông lên xe đi khỏi th́ bà Mậu tung mền ra, nhà cửa vắng tanh chẳng có chuyện ǵ làm, bà bỗng nhớ đến một bà bạn cũng ở gần đây, là đồng hương Phước Tỉnh của bà, thuở đó hai bà nhà ở gần nhau, cùng nghèo khổ như nhau, cùng chia sẻ bao nỗi vất vả, bao nỗi buồn lo chồng chất của cuộc sống nơi miền biển, nơi chôn nhau cắt rốn của họ.

    Lần nào đến California bà Mậu chẳng ghé thăm bà Chung, nhân dịp trống trải này th́ gặp bạn luôn.

    Bà Chung cũng góa chồng, lớn hơn bà Mậu mấy tuổi nhưng lanh lợi hơn nhiều, qua Mỹ bà nhanh chóng hội nhập vào đời sống mới. Bà sống ở apartment diện housing, tiền nhà hầu hết do chính phủ trợ cấp, mấy con bà sống gần đó, nên bà vẫn chạy qua chạy lại phụ giúp con cháu khi cần, mà vẫn giữ được cuộc sống tự lập không lệ thuộc con cái là bao.

    Bà Mậu mở cuốn sổ tay t́m số phone và gọi bạn, bà Chung nói sẽ lái xe đến đón bà Mậu đi chơi.

    Bà Mậu hẹn bà Chung ở ngoài cổng khu nhà.

    Bà Chung đưa bà Mậu đi ṿng quanh thăm mấy chợ Việt Nam, v́ sống ở tiểu bang New Jersey đâu có nhiều chợ, nhiều hàng quán Việt Nam như khu Bolsa này.

    Rồi bà ghé vào một khu shopping rộng lớn, lái xe đến trước cửa một nhà hàng, băi đậu xe đă đông, nên bà Chung đang t́m cách len lách vào, trong khi bà Mậu ṭ ṃ nh́n ngó xung quanh.

    Bà Mậu bỗng giật ḿnh khi nh́n thấy gia đ́nh Thông đang sánh vai cùng bố mẹ vợ bước vào một nhà hàng, hai đứa cháu nội của bà đang tíu tít bên ông bà ngoại của chúng. Họ thật là những khách hàng lịch sự, sang trọng trong bữa tiệc sinh nhật chiều nay

    Bà Mậu vội quay ra hốt hoảng hỏi bạn:

    – Chị tính vào nhà hàng này hả?

    Bà Chung khoe:

    – Ừ, nhà hàng này có nhiều món ngon lắm, nhưng hôm nay chắc có người đặt tiệc nên đông qúa, tôi chưa t́m ra chỗ đậu xe…

    – Thôi, thôi, thôi… đi chỗ khác, tôi không thích ăn nhà hàng đâu.

    – Làm ǵ mà chị phản đối liên hồi như tôi sắp đưa chị vào hang hùm, ổ rắn vậy? Ở Mỹ mà, tiền già của tôi cũng dư sức bao chị vô bất kể nhà hàng nào. Chị thích đi ăn ở đâu, tôi sẽ đăi chị?

    – Ra Phước Lộc Thọ đi, ở đó cũng ngon rồi.

    Bà Chung cụt hứng trách bạn:

    – Tưởng ǵ, lần nào đến Cali chị cũng đ̣i ra ăn hàng ở Phước Lộc Thọ, lúc nào cũng nhà quê in như hồi c̣n ở Phước Tỉnh với ba con cá con tôm vậy đó…

    Bà Mậu chống chế:

    – Tui theo con đi ăn nhà hàng nhiều lần rồi, lạ ǵ đâu, ra chỗ Phước Lộc Thọ, vừa ăn vừa ngắm nh́n ông đi qua bà đi lại cho vui, có khi lại gặp được người quen.

    May quá, bà Chung đă mải lo t́m chỗ đậu xe trước nhà hàng nên không trông thấy những ǵ bà Mậu đă thấy. Nếu không, bà không biết giải thích làm sao với bà bạn thân này.

    Đến khu Phước Lộc Thọ, hai bà ghé vào một tiệm, tiệm không đông khách, bàn ghế thênh thang nên bà Mậu tha hồ ngồi một ghế, gác chân lên một ghế, đủng đỉnh ngắt từng cọng rau răm xanh tươi ăn với hột vịt lộn hiệu Long An nóng hổi rắc muối tiêu ngon lành.

    Rồi mỗi bà ăn một dĩa bánh bèo, một ly chè là vừa no bụng vừa ngon miệng…

    Cách hai bà là một bàn khách đang ăn gỏi đu đủ ḅ khô, uống cà phê sữa đá, vui vẻ nhộn nhịp cứ như đang ở Việt Nam.

    Thật thú vị và thoải mái khi đi với bà Chung, bà Mậu không phải e dè như khi đi với cô con dâu cao sang của bà. Bà từng theo vợ chồng Thông đi ăn nhà hàng coi bộ sang trọng lắm mà chưa cho bà cảm giác như thế này.

    Bà Chung kể:

    – Con trai và con dâu chị ăn nên làm ra tại Cali này đó. Chồng bác sĩ nhăn khoa, vợ bác sĩ phụ khoa, toàn là nghề hốt bạc.

    Bà Mậu sung sướng:

    – Tui thiệt hănh diện v́ tụi nó đó chị Chung à…

    Bà hănh diện thật, khoe thêm:

    – Hai ông bà sui gia cũng bác sĩ luôn. Chèng ơi, sao mà họ giỏi dữ vậy không biết!

    Bà Chung gật gù:

    – Tui phát ganh với chị đó, được là mẹ bác sĩ.

    Thật thế, bác sĩ vẫn là nghề cao siêu đối với bà Mậu từ đời tám hoánh nào rồi. Ngày xưa ở Việt Nam đâu có tiền mà mỗi chút mỗi gặp bác sĩ, mỗi lần ốm đau bất kể nhức đầu, đau bụng hay bịnh ǵ đi chăng nữa cứ… đè nhau ra cạo gió, xông hơi, cực chẳng đă bịnh không hết mới đi khám bác sĩ.

    Sau 1975 càng tồi tệ hơn nữa, bác sĩ là cấp cao không thèm đếm xỉa tới bịnh nhân, thậm chí bịnh nhân lo lắng hỏi han cũng chẳng được bác sĩ mở miệng trả lời trả vốn cho mấy chữ, nội mấy cô y tá phường xă cũng đủ uy quyền gắt gỏng, nạt nộ những bịnh nhân vừa nghèo vừa dốt như bà.

    Vậy mà bây giờ con trai bà là bác sĩ, có lần bà đến pḥng khám của Thông để khám mắt, nh́n cơ ngơi của con với những dụng cụ, máy móc soi mắt tinh vi, nh́n mấy cô nhân viên vừa là Việt Nam vừa là người Mỹ răm rắp và nghiêm chỉnh làm việc cho bác sĩ và Thông nói tiếng Mỹ vèo vèo với nhân viên, bà Mậu càng tự hào và nể phục con trai ḿnh.

    Đến thăm pḥng mạch của con dâu bà cũng cảm giác nể phục như thế. Cho nên bà vẫn tự hào, tự an ủi ḿnh là chiều chuộng con, nhường nhịn con, thua thiệt con cũng xứng đáng lắm.

    Bà Mậu thật thà nói với bà Chung:

    – Tui cũng không ngờ con trai ḿnh là bác sĩ, qua Mỹ chỉ cầu nó lớn lên đi mần việc công nhân, thoát khỏi nghề đi biển cực nhọc như cha ông nó ở Việt Nam là tui mừng rồi.

    Hai bà ăn uống chuyện tṛ đủ thứ xong, bà Chung chở bà Mậu trả về nhà.

    Vợ chồng Thông vẫn chưa về, bà Mậu lại thơ thẩn một ḿnh trong căn nhà vắng.

    Bà nào có đau bụng đau băo ǵ, chẳng qua bà nói thế để không đi dự đám tiệc sinh nhật bà sui, điều mà bà cảm thấy con trai cũng như con dâu bà không hề mong muốn bà có mặt, mà thật ra chính bà cũng thấy ngại ngùng giữa đám người giàu sang có học thức cao ấy. Tới đó bà biết ăn nói làm sao cho xứng với họ?

    Số bà không may, chồng chết trước, lại không được gần gũi con cháu. Xưa có lần bà coi tử vi ông thày đă nói số bà “canh cô mồ quả” thui thủi một ḿnh, thật không sai.

    Hai đứa con qua Mỹ từ nhỏ, cách sống và cách suy nghĩ của chúng như người Mỹ. Con Minh lấy chồng Mỹ càng Mỹ hóa hơn, bà Mậu không thể đến nhà con gái thường xuyên chứ đừng nói chuyện dọn vào ở chung, dù bà đă từng mong muốn kể từ khi ông Mậu từ trần.

    Mỗi lần đến nhà con gái, gặp con rể bà Mậu chỉ chào được một chữ “Hi.” rồi thôi, rồi bà cười trừ thay cho lời nói mỗi khi đối diện với thằng rể Mỹ, mà con rể cũng không mấy thân thiện với bà mẹ vợ, anh ta không muốn “người lạ” ở lâu trong nhà, dù người ấy là bà mẹ vợ.

    Nó đă hỏi vợ nó:

    – Tại sao mỗi lần mẹ em nh́n anh bà lại cười? Anh có cái ǵ khôi hài lắm sao???

    Con Minh phải giải thích:

    – Mẹ em cười là thân thiện với anh đó, v́ mẹ không thể nói chuyện với anh.

    Vợ chồng con gái vẫn thỉnh thoảng ghé đến apartment thăm bà, mỗi dịp lễ Mẹ, Lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh và Năm Mới họ đều tặng bà quà, và bà phải hiểu rằng bà cũng chỉ được đến nhà thăm họ như khách thế thôi.

    Chỉ khi nào con rể đi công tác xa nhà mấy hôm th́ bà Mậu mới cảm thấy tự do thoải mái khi đến thăm con gái và cháu ngoại, bà được ngủ lại nhà con gái. Đó là những ngày bà sung sướng hạnh phúc mà không món quà tặng nào sánh nổi.

    Thỉnh thoảng không thể đến thăm cháu ngoại, bà Mậu lại sốt ruột gọi phone cho con gái và thật thà hỏi:

    – Chồng con sắp đi công tác chưa? Má trông nó đi quá trời nè…

    Hoặc bà hỏi kỹ hơn:

    – Chuyến này nó đi công tác mấy ngày, hả?

    Chẳng ai như bà, cứ mong con rể thường xuyên đi công tác mà không sợ con gái buồn, miễn là bà được thảnh thơi đến nhà nó.
    C̣n về vợ chồng con trai bác sĩ của bà cũng chẳng khác vợ chồng con gái bà là bao, cả hai đều giữ khoảng cách với bà. Dù họ không t́m được người giúp việc, mấy lần bà Mậu ngỏ ư về ở chung để trông cháu và lo cơm nước cho hai vợ chồng, nhưng Thông đều từ chối với lư do:

    – Má là má con làm sao con có thể để má làm như người giúp việc được.

    Con trai bà cũng có lư của nó, nhưng bà mẹ nào chẳng muốn đỡ đần cho con cho cháu? Đối với bà được chăm lo cho con cháu là niềm vui, bà tha thiết muốn được làm điều đó mà con không chịu th́ bà đành phải tiếp tục sống một ḿnh, càng rảnh rang bà càng buồn v́ nhớ cháu. Cả cháu nội, cháu ngoại đều xa qúa tầm tay của bà. Nhưng bất cứ ai hỏi đến chuyện này th́ bà Mậu đều hớn hở trả lời và giải thích luôn:

    – Thằng con trai bác sĩ của tui, hai vợ chồng nó giàu có, lại có cha mẹ vợ ở gần, đâu cần tui giúp đỡ ǵ nữa, thỉnh thoảng tui đến thăm là chúng nó mừng vui rồi, tui ở gần con gái để chạy qua chạy lại thăm cháu ngoại, tụi Mỹ đâu thích mẹ vợ ở chung, nhà ai nấy ở cho thoải mái, chớ thằng rể Mỹ cũng biết điều với tui lắm.

    Bà Mậu ngồi suy nghĩ lan man và ngóng ra cửa chờ đợi vợ chồng Thông về. Bà nhớ hai cháu, chỉ mong có chúng nó để bà chơi đùa với chúng và âu yếm chúng.

    Ḷng bà rộn ràng chờ đợi, bà chẳng dại ǵ tự ái để mất con mất cháu, máu mủ ruột thịt của ḿnh mà. Bà đánh đổi tất cả sự lạnh nhạt của vợ chồng Thông để được đến gần họ.

    Nguyễn Thị Thanh Dương
    May 8, 2016
    -https://www.tvvn.org
    Cổ nhân đă nói:

    Không HỨA bậy ... ḿnh không phụ người ...
    Không TIN bậy ... người không phụ ḿnh ...

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •