Results 1 to 6 of 6

Thread: “THỨ SÁCH ĐÊ HẠ” - Kiều Phong - phần 1 và phần 2

  1. #1
    Administrator
    Join Date
    Jul 2015
    Posts
    1,286
    Thanks Thanks Given 
    69
    Thanks Thanks Received 
    518
    Thanked in
    489 Posts

    “THỨ SÁCH ĐÊ HẠ” - Kiều Phong - phần 1 và phần 2



    “THỨ SÁCH ĐÊ HẠ”
    (1)
    Kiều Phong


    Nhà thơ Viên Linh vừa làm lịch sử, thêm một điểm son vào văn học sử nước nhà, và cho tiểu sử của chính chàng.

    Với bài viết nhan đề: “Nhật Tiến, như chú ếch sau ngày thay máu” chú cóc Viên Linh đă mở miệng, chính thức trả lời những câu chất vấn của nhà văn Nhật Tiến. Và ông kư tên Viên Linh rất đàng hoàng, không c̣n co ro núp sau một bông hoa lan, hoa cúc, hay một chiếc lá đa, lá đề nào nữa.

    Đây là đoạn mở đầu (tôi in đậm những câu, chữ xuất sắc, đặc biệt nhất):

    “Đây là lần đầu tiên ông Nhật Tiến gửi thư đề tên tôi, và gửi vào địa chỉ email của tôi, nên mới có bài này. Khoảng tháng 8 tháng 9. 2016 nghe nói ông đ̣i "chất vấn ông Viên Linh" qua việc ông phổ biến lá thư riêng của nhà phê b́nh Nguyễn Tà Cúc (1), lại c̣n cố ư lôi kéo tôi và Tạp chí Khởi Hành (2) vào, khiến tác giả cuốn “Văn Học Miền Nam *Nhóm *Tạp chí văn học *tác giả” phải lên tiếng. Đó là một thứ "chất vấn" kiểu đánh trộm, thả thư rơi; cho dù có người cho biết, tôi cũng không đọc một thứ sách đê hạ (v́ chửi trộm người khác trong cái đáng lẽ được gọi là sách, là văn phẩm). Nhưng nay, tháng chạp, ông đă lễ phép, biết thưa gửi, tôi cũng không hẹp ḥi ǵ mà không trả lời.

    Tôi vốn không đọc Nhật Tiến, tác giả của những truyện về trẻ mồ côi, về các bà sơ có ḷng nhân ái, những đề tài thích hợp với mấy cậu nhỏ thuở mơ làm văn sĩ, bước vào giai đoạn sáng tác th́ nhân vật cốt truyện đề tài văn chương được bao lăm, đọc chi cho mất th́ giờ.”





    Mới đọc chưa hết hai đoạn đă thấy… vui rồi.

    Nhân cách, văn tài nhà thơ tài hoa của chúng ta hiện ra lồ lộ, kênh kiệu, hợm hĩnh, lố bịch đến độ khiến ta vừa buồn cười vừa thực sự ái ngại.

    Hăy tưởng tượng cảnh này: một người được phóng viên phỏng vấn, chất vấn, thay v́ trả lời câu hỏi th́ hắn ta lại chồm lên… thóa mạ người phóng viên!

    Nhà thơ Viên Linh làm đúng như thế với “phóng viên” Nhật Tiến. Mở miệng không để trả lời, giải thích, phân trần… mà để lập tức lên gân, xuống tấn, đấm đá túi bụi sự nghiệp văn chương của người chất vấn!

    Sau khi chê toàn bộ tác phẩm của NT là “nhân vật cốt truyện đề tài văn chương được bao lăm, đọc chi cho mất th́ giờ.” Thấy chưa đủ bần tiện và đủ… ác, VL tấn công thêm vào chức “Hội viên hội đồng văn hóa giáo dục” của nhà văn NT bằng cách bịa ra một câu chuyện thật ngây ngô. VL viết:

    “Bởi thế, hẳn ông c̣n nhớ một hôm đến nhà ông, tôi đă hỏi thẳng rằng:

    “– Anh Nhật Tiến, hồi ở Sài g̣n tôi lấy làm lạ tại sao anh lại được mời vào làm hội viên Hội Đồng Văn Hóa Giáo Dục? Lúc ấy là đâu như 1974, anh mới dưới 40 tuổi, chỉ là giáo sư Trung học dạy Lư Hóa; nhiều người cao tuổi 50, 60 lại sinh hoạt trong ngành văn hóa có tên tuổi sự nghiệp lâu dài hơn mà không được mời làm thành viên hội đồng, mà sao anh cả chục năm trước, hồi đâu 1963 đă làm Phó chủ tịch Hội Văn Bút, rồi sau này lại là hội viên văn hóa của Hội đồng VHGD, tôi lấy làm lạ đấy?”

    Trước câu hỏi thẳng đó của tôi, anh tặc lưỡi tỏ vẻ am hiểu chuyện đời, khề khà giải thích:

    - "Tại ông Nhất Linh cả!

    Nhà văn NT đă “b́nh luận” về truyện phịa này như sau:

    “Việc tôi đắc cử Hội viên Hội Đồng Văn Hóa Giáo Dục năm 1974 và nhà văn Nhất Linh mất năm 1963 (tức là đă từ trần trước đó 11 năm), hai sự việc chẳng ăn nhập ǵ với nhau, thế mà Viên Linh cũng bịa chuyện, đặt vào miệng tôi câu trả lời ngô nghê:

    ‘Trước câu hỏi thẳng đó của tôi, anh tặc lưỡi tỏ vẻ am hiểu chuyện đời, khề khà giải thích:

    - "Tại ông Nhất Linh cả!’ (VL)

    Thật điêu-ngoa ngoài sức tưởng tượng !!” (NT)

    C̣n nhiều chuyện điêu ngoa ngoài sức tưởng tượng nữa:

    Sau khi miệt thị toàn bộ tác phẩm của NT, bịa chuyện Nhất Linh đội mồ sống dậy cho NT dựa hơi mà trở thành hội viên HĐVHGD (để làm mờ cái danh “tuổi trẻ tài cao” của NT khiến VL mất công ghen tức, lồng lộn bao nhiêu năm nay) nhà thơ c̣n tiến thêm một bước nữa, dơng dạc công bố cho quốc dân đồng bào biết rằng: sự nghiệp văn chương của nhà văn NT lớn lao là nhờ nhà văn Nhất Linh KHUẾCH ĐẠI!

    VL viết: “Nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam (1905-1963), sinh ở Hải Dương, cuối thập niên ’60 xuất bản tạp chí Văn Hóa Ngày Nay ở Sài g̣n, đăng bài vở của một nhóm vô danh mà tài năng của họ được Nhất Linh khuếch đại quá đáng, trong có Nguyễn Thị Vinh, Duy Lam, Nhật Tiến, …”

    Đến đây th́ chắc cụ Nhật Tiến chán quá, ớn quá, thấy kinh tởm… hết nói luôn!

    Đành mạn phép cụ NT, “chất vấn” cụ Viên Linh một tí nhé:

    Bằng cách nào mà Nhất Linh có thể “khuếch đại” một cây bút “vô danh” Nhật Tiến thành một nhà văn lẫy lừng, đoạt giải Văn Chương toàn quốc, được sự mến mộ của đông đảo độc giả nhiều thế hệ? Trong văn chương, nghệ thuật, sự nghiệp do tài năng, nỗ lực cá nhân tạo nên, ai khuếch đại được cho ai?




    H́nh minh họa


    Viên Linh chỉ cần nh́n vào kinh nghiệm bản thân là biết liền. Suốt hơn hai thập niên, Tà Cúc “khuếch đại” Viên Linh kịch liệt, Viên Linh cũng “khuếch đại” Tà Cúc cật lực. Vậy mà Viên Linh th́ văn tài, nhân cách suy thoái thảm hại, c̣n Tà Cúc th́ có thành ra cái thá ǵ đâu!

    Người phỏng vấn bị sỉ nhục mà “lời” phỏng vấn cũng bị uưnh luôn!


    Vừa đánh đập người chất vấn một trận tưng bừng, nhà thơ vừa vận dụng đủ mười thành công lực chửi bới thậm tệ cuốn sách có in những câu “chất vấn” ông!

    Ông bảo đó là “thứ sách đê hạ” ông không bao giờ thèm đọc.

    Phải công nhận VL có tài viết thật nghiêm chỉnh nhưng lại rất hài hước. Trong khi mặt mũi tác giả cực kỳ long trọng, vênh váo, th́ độc giả cứ ôm bụng cười lăn.

    Ngay trong đoạn mở đầu thư, VL đă phang ra một câu hết sức tiếu lâm. Ông viết:

    “Khoảng tháng 8 tháng 9. 2016 nghe nói ông (NT) đ̣i "chất vấn ông Viên Linh" qua việc ông phổ biến lá thư riêng của nhà phê b́nh Nguyễn Tà Cúc…”

    Ông nghe nói? Ai “nói” cho ông nghe một chuyện láo toét như thế?

    Nhà văn NT viết lời chất vấn ông trong tác phẩm Từ Nhóm Bút Việt đến Trung Tâm Văn Bút Việt Nam” đă xuất bản, cả làng ai cũng biết, làm ǵ có chuyện "chất vấn ông Viên Linh" qua việc ông phổ biến lá thư riêng của nhà phê b́nh Nguyễn Tà Cúc”.

    Ông bịa chuyện, hay “nhà phê b́nh” điêu ngoa của ông bịa ra câu chuyện nhảm nhí, sai sự thực như thế rồi bắt ông vểnh tai nghe?

    Tai bị nghe chuyện bịa đặt mà miệng th́ tự ḿnh lại lảm nhảm những lời vô nghĩa. VL than thở nghe rất năo nùng:

    “(Ông NT) lại c̣n cố ư lôi kéo tôi … vào!”.

    Chất vấn ông, không lôi ông vào th́ lôi ai vào đây?

    VL lại tuyên bố: “cho dù có người cho biết, tôi cũng không đọc một thứ sách đê hạ (v́ chửi trộm người khác trong cái đáng lẽ được gọi là sách, là văn phẩm)”.

    Ông Chủ Nhiệm tạp chí Khởi Hành không đọc, không nh́n, chỉ cần có người – lại vẫn cô Thư Kư ṭa soạn Tà Cúc chứ “người” nào mà c̣n bày đặt ỡm ờ! – “cho biết” cuốn sách có chỗ “chửi” ông là ông cuống lên, xếp ngay cuốn sách vào loại “đê hạ”, nhất định không thèm ngó!

    Chỉ dựa vào miệng người khác để nhận định sự việc, không tự ḿnh t́m hiểu, điều tra thêm, mà vội vă kết luận, lập tức quyết định cách phản ứng … chẳng may gặp cái miệng điêu ngoa, ông VL hố to, tự đẩy ḿnh vào hoàn cảnh rất khôi hài.

    Tác phẩm của nhà văn Nhật Tiến KHÔNG HỀ CÓ câu văn “chửi” nào, chỉ có một vài câu chất vấn VL, lời lẽ nghiêm khắc nhưng đầy khoan dung. Ông NT hỏi tại sao VL lại thóa mạ LM Thanh Lăng, GS Phạm Việt Tuyền, vu cáo cho hai vị này là làm tay sai cho Cộng Sản, riêng GS Phạm Việt Tuyền th́ c̣n bị vu là: … bận rộn đặt bàn giấy đăng kư các “nhà văn Ngụy”, trước khi chịu (đói) không nổi, phải bỏ Sài G̣n chạy qua Pháp. Ông yêu cầu VL trưng ra bằng cớ, nếu có, để minh xác cho những lời cáo buộc ấy, thế thôi.

    Phỏng vấn, chất vấn, không phải là “chửi” mà chỉ là đặt câu hỏi để t́m sự thật, thường hàm chứa một thiện ư: tạo cơ hội cho người được phỏng vấn tŕnh bày quan điểm, nhận định riêng, cung cấp bằng chứng, bảo vệ luận cứ của ḿnh. Nó có thể dẫn tới việc hắn ta lộ ra những phản ứng bất thường: giở giọng man trá, dùng ngôn ngữ lươn lẹo, căi chầy căi cối, hành vi tráo trở v.v… Nhưng đó là tự hắn “chửi rủa” nhân cách hắn, tự phơi bày bản chất bất lương của hắn. Người phỏng vấn không “chửi”, cũng không có lỗi ǵ trong vụ người được phỏng vấn hiện nguyên h́nh, lộ mặt thật xấu xa.

    Nhà văn NT không chửi, tác phẩm viết về Hội Văn Bút của ông không có văn chửi.

    Những câu văn khiến nhà văn NT phải mất công cất lời chất vấn th́ mới đích thực là những câu văn vừa chửi bới độc địa vừa vu cáo tàn nhẫn. Đoạn văn ấy như sau:

    “Trung Tâm Văn Bút Việt Nam do bác sĩ Trần Kim Tuyến thúc đẩy thành lập để chống Cộng, … cuối cùng đă do Việt Cộng điều hành, qua bàn tay Thanh Lăng, Phạm Việt Tuyền.” … “Phạm Việt Tuyền th́ bận rộn đặt bàn giấy đăng kư các “nhà văn Ngụy”, trước khi chịu (đói) không nổi, phải bỏ Sài G̣n chạy qua Pháp.”

    Nhưng những câu chửi bới tàn tệ, là “cốt tủy” của vấn đề trên đây lại chính là sáng tác của… Viên Linh, được trang trọng in trong siêu phẩm mịt mù nhang khói thiêng liêng: “Chiêu Niệm Văn Chương…” của chính chàng.

    Thành ra, theo đúng nhận định, lư luận đanh thép của VL th́ “Chiêu Niệm Văn Chương” mới chính là cuốn sách đạt tiêu chuẩn: “chửi người khác trong cái đáng lẽ được gọi là sách, là văn phẩm”.





    Trang 73, quyển Chiêu Niêm Văn Chương của Viên Linh.

    Lại c̣n đạt cả tiêu chuẩn “chửi trộm, thả thư rơi” nữa v́ cũng theo định nghĩa của VL th́ trước khi chửi mà không hỏi ư kiến nạn nhân th́ bị coi là chửi trộm. Mà chắc chắn LM Thanh Lăng, GS Phạm Việt Tuyền cùng toàn thể hội viên Hội Văn Bút đâu có được VL hỏi ư kiến trước khi chửi.

    Nhờ khả năng lư luận tài t́nh hiếm có, chỉ mới viết một đoạn văn mở đầu thư, ông VL đă lập tức tôn vinh tác phẩm “Chiêu Niệm Văn Chương” của ḿnh lên vị thế cao quư mới, hiên ngang gia nhập hàng ngũ “những cuốn sách đê hạ”.

    Ông vẽ ra một cảnh tượng lạ lùng chưa từng có trong văn học sử thế giới: một nhà thơ ngồi cặm cụi, miệt mài, say mê viết một cuốn sách. Viết xong, ông xếp ngay nó vào loại “đê hạ” là loại sách chính ông không thèm đọc!



    Ông Viên Linh giễu hay đến thế th́ bà con chịu đời sao thấu!

    Độc giả không khéo kiềm chế trận cười là bể bụng hết trơn!


    Kiều Phong
    Last edited by phamthangvu; 26-12-2016 at 03:13.

  2. The Following 3 Users Say Thank You to phanngoc For This Useful Post:

    MKhanh (26-12-2016), NamBinh (25-12-2016), phamthangvu (26-12-2016)

  3. #2
    Member
    Join Date
    Dec 2016
    Posts
    96
    Thanks Thanks Given 
    1,097
    Thanks Thanks Received 
    63
    Thanked in
    56 Posts
    Sự chê bai miệt thị người khác chỉ là cách "lấy vải thưa che mắt Thánh" "gái .. già mồm". Độc giả không dễ dàng chấp nhận kiểu "đánh trống lảng" của Ô. Viên Linh. Kéo dài lê thê kiểu "đánh bùn sang ao" khi chưa trả lời chất vấn của Nhật Tiến, thiết tưởng Viên Linh quá lạc đề...

  4. The Following 3 Users Say Thank You to NamBinh For This Useful Post:

    MKhanh (26-12-2016), phamthangvu (26-12-2016), phanngoc (25-12-2016)

  5. #3
    Administrator
    Join Date
    Jul 2015
    Posts
    1,286
    Thanks Thanks Given 
    69
    Thanks Thanks Received 
    518
    Thanked in
    489 Posts



    “THỨ SÁCH ĐÊ HẠ”
    (2)
    Kiều Phong



    Lời người post bài:

    Ông Đặng văn Nhâm viết trong sách "Bí mật hậu trường…” về "sự thực lịch sử" chửi tướng tá miền Nam là "hèn hạ, khiếp nhược, c̣n thua bọn đầu trộm đuôi cướp ", lại chửi cả quân đội VNCH tóm tắt như sau:

    “Khám xác những người lính miền Nam tử trận người ta luôn luôn t́m thấy họ có đủ đồ nghề để “chích choác”, nghĩa là binh sĩ miền Nam người nào cũng nghiện ma túy. Ra trận, ngoài súng ống đạn dược, lương khô, họ c̣n đem theo thuốc phiện, bạch phiến cùng đầy đủ dụng cụ hút sách!"

    Sách viết như thế mà cặp Viên Linh-Tà Cúc lại dùng tờ Khởi Hành để quảng cáo, tâng bốc nó lên tận mây xanh, và c̣n tổ chức ra mắt sách rất rầm rộ nữa.!!!

    *****



    Trong một bài trước, tôi viết: Nếu bây giờ có những đứa tự xưng là nhà sưu tầm, biên khảo, t́m ṭi toàn những bài báo, những cuốn sách chỉ trích Việt Nam Cộng Ḥa để viết lịch sử miền Nam tự do th́ chúng ta bất b́nh. Nếu bọn bất lương, vô ư thức, vô liêm sỉ này không chịu ngừng lại ở cái tṛ bôi nhọ ti tiện ấy, c̣n bịa đặt thêm những chuyện cực kỳ xấu xa để nhục mạ chính quyền và nhất là Quân Đội miền Nam th́ chắc chắn chúng ta phẫn nộ.

    Dùng chữ “nếu”, thể giả định, để tránh khơi lại chuyện cũ liên quan đến những con người đê tiện. Sự thực cái “đứa bất lương, vô ư thức, vô liêm sỉ” này đă xuất hiện rồi, cách đây khoảng 17, 18 năm.

    Trong thời gian này, đồng bào tị nạn vẫn c̣n khao khát t́m đọc những cuốn sách viết về miền quê hương đă mất. Biết nhu cầu ấy, Đặng Văn Nhâm viết một cuốn dầy cộm, với cái nhan đề vô cùng hấp dẫn: Bí mật hậu trường chính trị Miền Nam 1954-1975”.

    Nếu bảo ông Nhâm là nhà sưu tầm, biên khảo, t́m ṭi toàn những bài báo, những cuốn sách chỉ trích Việt Nam Cộng Ḥa để viết lịch sử của miền tự do…” th́ là tôn vinh ông ấy quá đáng. Nghiên cứu, sưu tầm là chuyện nghiêm chỉnh dù với ác ư, với chủ đích đen tối. Đặng Văn Nhâm không đủ tŕnh độ, kiến thức để “nghiêm chỉnh” như thế, chỉ mạo danh nghiên cứu thôi, để có cớ hạ nhục toàn thể miền Nam, từ những người lănh đạo đến các thương binh, tử sĩ. Nhục mạ bằng những câu chuyện chính ông ta bịa ra.

    Kinh khủng nhất là những “bí mật lịch sử” về quân lực Việt Nam Cộng Ḥa.

    Sau khi chửi tướng tá miền Nam "hèn hạ, khiếp nhược, thua bọn đầu trộm đuôi cướp” ông Nhâm bắt đầu kể tội binh sĩ các quân binh chủng, mà ông gọi chung là “lính miền Nam”.

    Tóm tắt lời kể của ông Nhâm:

    “Khám xác những người lính miền Nam tử trận người ta luôn luôn t́m thấy họ có đủ đồ nghề để “chích choác”, nghĩa là binh sĩ miền Nam người nào cũng nghiện ma túy. Ra trận, ngoài súng ống đạn dược, lương khô, họ c̣n đem theo thuốc phiện, bạch phiến cùng đầy đủ dụng cụ hút sách!

    Các chiến lược gia miền Bắc biết lính miền Nam nghiện ngập kinh khủng như vậy nên đưa ra một chiến thuật mới để thủ thắng. Họ bắt cán binh VC ra trận anh nào cũng phải đeo theo một kư… thuốc phiện. Để lỡ có tử trận th́ khi bọn lính miền Nam thu dọn chiến trường sẽ mang những kư thuốc phiện đó về nằm hút say sưa. Thế là hết đánh chác! Cộng quân tha hồ mở cuộc tấn công để túm cổ một lũ nghiện ngập, đang “phê.”


    Kể xong cái “bí mật của lính miền Nam” như thế, Đặng Văn Nhâm hả hê kết luận: … lính CS Bắc Việt chết th́ ba lô có cả kư thuốc phiện, c̣n lính miền Nam tử trận( th́ xác) c̣n đeo đủ đồ nghề chích choác, nghĩa là kim tiêm, ống chích, bàn đèn thuốc phiện văng ra cả đống v.v…

    Tôi tin là không một người Việt Nam nào, kể cả những văn công miền Bắc có nhiệm vụ phải bôi nhọ, kể xấu binh sĩ miền Nam, lại có một cái tâm ác độc, dă man, bệnh hoạn đến mức đó. Chắc cũng không có một công dân của bất cứ quốc gia nào trên mặt địa cầu có thể nhục mạ tử sĩ của nước ḿnh bằng những câu chuyện bịa đặt bỉ ổi, độc địa đến như thế.

    Cũng như tôi, hẳn bạn đọc đă nghĩ: Một cuốn sách có nội dung như vậy chắc chắn phải bị nhà thơ Viên Linh và cô Tà Cúc hết sức khinh bỉ, ghê tởm, xếp ngay vào loại sách cực kỳ “đê hạ”, “đê tiện” v.v… Nhưng trái lại, hai vị này lại dùng tờ Khởi Hành quảng cáo, tâng bốc nó lên tận mây xanh, và c̣n tổ chức ra mắt sách rất rầm rộ. Kết quả là tác phẩm “Bí mật hậu trường…” bán chạy như tôm tươi, tái bản lia chia, và tác giả kiếm bộn bạc, hăng lên viết thêm cuốn 2, cuốn 3. Trọn bộ 3 cuốn, dầy hàng ngàn trang.

    Lúc đó, tôi – cũng như nhà văn Nhật Tiến bây giờ – c̣n tin nhà thơ Viên Linh và cô Tà Cúc là những người lương thiện, có liêm sỉ, nên đă viết bài nói chuyện phải quấy.

    Kết quả có ngay. Cô Tà Cúc được sự hỗ trợ của ông Viên Linh viết bài bênh vực, ca ngợi siêu phẩm của ĐVN và đồng thời thóa mạ tôi là “cu li văn nghệ ", “đê tiện, gian trá, lươn lẹo", là “sử dụng một lối viết hết sức hạ tiện ".

    Lúc đó, vẫn c̣n ngây thơ, tin tưởng dù sao Viên Linh cũng chưa đến nỗi nào, tôi viết bài chất vấn nhà thơ như sau:

    MỪNG HỤT
    Kiều Phong

    Trong hai bài trước Kiều Phong đă tŕnh bày cặn kẽ nỗi khổ của những độc giả Khởi Hành, những người bị ông Viên Linh và cô Tà Cúc khinh thường. Đấy là nỗi khổ của những độc giả không đa sầu, đa cảm và chỉ lạc quan một cách vừa phải.

    Quá lạc quan, tin tưởng hơi nhiều ở nhân cách nhị vị Viên Linh, Tà Cúc như tôi th́ bị bài "Nhà văn Việt Nam, Chiến tranh Việt Nam " của cô Tà Cúc hành hạ ác liệt hơn nhiều, bắt lên thác xuống ghềnh, gian lao không bút nào tả xiết. Ít nhất có hai đoạn trong bài làm Kiều mỗ hồi hộp suưt đứng tim.

    Trong phần cuối bài “Nhà văn VN, Chiến tranh VN" cô Cúc lên án tờ Văn Học đă tiếp tay Hà Nội đả kích Viên Linh. Cô viết:

    " ..Cựu Tổng thư kư của Văn Học (Cao xuân Huy) kư tên và phổ biến một bản quyết nghị vu khống nhà thơ (cựu chủ tịch VBVNHN) Viên Linh mặc dù sau đó có văn thư minh xác của Văn Bút Quốc Tế, tổng thư kư Văn Học VẪN KHÔNG CHỊU NHẬN TRÁCH NHIỆM"..

    " …..Viết sai, được cung cấp tài liệu xác thực để cải chính, mà không cải chính, tờ Văn Học sau giai đoạn vị chủ bút có sách được Hội Nhà Văn v́ chủ nghĩa xă hội xuất bản ở Hà Nội, đă nhất định chỉ đi một chiều.."

    Tóm tắt: hai ông Cao xuân Huy, Nguyễn mộng Giác viết sai về Viên Linh, khi được cung cấp tài liệu giải oan cho chàng th́ các ông cứ lờ tịt, không chịu cải chính.

    Những câu văn hùng hồn trên đây gợi nhớ đến lời cô Cúc quát tháo c̣n hùng hồn hơn nữa trong bài "Từ một góc Cali bay mùi tử thi " (Ôi! Sao mà có một cái nhan đề văn vẻ, thanh tao và thơm tho đến thế!):

    “Chèng đéc ơi! Sau nữa, nếu đă nhận là ḿnh c̣n thiếu sót mà khi người ta chứng minh là quả có "thiếu sót", sai lầm thật th́ phải LÊN TIẾNG NHẬN MÀ SỬA ĐỔI."

    “Làm bậy, viết nhảm th́ phải nhận trách nhiệm" " sai lầm th́ phải lên tiếng nhận mà sửa đổi", những câu tuyên ngôn chém đinh, chặt sắt ấy vang lên giữa một thế giới đầy bọn thiếu đạo đức, vô trách nhiệm, hèn nhát… nghe sao mà uy nghi, lẫm liệt, làm chấn động ḷng người như lời hịch truyền.

    Đa sầu, đa cảm như Kiều mỗ, làm sao khỏi nh́n cô Tà Cúc với ḷng rưng rưng ngưỡng phục.

    Danh ngôn đẹp đẽ của cô Cúc dựng sừng sững trước mắt Kiều Phong h́nh ảnh một con người ngay thẳng, can đảm, công chính, đạo đức, luân lư chức nghiệp cao thật là cao. Nó cũng làm Kiều Phong mừng húm, cuống quít bốc điện thoại gọi cụ Vơ Phiến và ông Bùi bảo Trúc để báo tin mừng.

    Kiều mỗ suy nghĩ như thế này:

    Mặc dầu bị cô Tà Cúc bắt bẻ, mắng nhiếc về tội kể xấu Viên Linh một cách sai lầm, bậy bạ… hai ông Cao xuân Huy, Nguyễn mộng Giác chắc sẽ cứ … ́ ra, không chịu cải chính, cải tà ǵ hết trơn. Biết gầm gào thêm nữa cũng vô ích, cô Cúc sẽ áp dụng phương pháp dạy dỗ đă được nhiều chuyên gia về giáo dục mọi nơi, mọi thời công nhận là rất hữu hiệu: “lấy chính ḿnh ra làm gương sáng", chính cô sẽ sống đúng, hành xử đúng như lời cô rao giảng.

    Nếu đă viết bậy, cô sẽ anh dũng “nhận trách nhiệm”. Nếu đă viết sai, cô sẽ oai hùng “lên tiếng nhận và hứa sửa đổi " để làm gương cho hai ông Nguyễn mộng Giác, Cao xuân Huy. Như thế, cụ Vơ Phiến chắc chắn sẽ nhận được tin vui, dưới h́nh thức một lá thư tạ lỗi của cô Tà Cúc.

    Như các cụ đă biết, trong bài "Tạp luận không phải là phê b́nh văn học ", “phê b́nh gia chính hiệu” Nguyễn tà Cúc, trong cơn mê muội, đă la lối hơi to rằng Vơ Phiến dốt tiếng Việt, dùng sai từ "chơi chữ " . Kiều Phong đă vạch cho cô Cúc rơ người dốt tiếng Việt ở đây chính là cô. Để hành xử đúng lời ḿnh dạy dỗ thiên hạ, chắc chắn cô Cúc sẽ công khai lên tiếng nhận ḿnh sai, và gửi thư đến cụ Vơ Phiến xin tha lỗi.

    Ông Bùi bảo Trúc cũng sắp được giải oan.

    Là người hảo tâm, hẳn cô Cúc không giữ đức tính quí báu "làm lỗi dám nhận lỗi " cho riêng ḿnh, mà sẽ ban phát cho cả những người thân. Như thế, chắc chắn cô sẽ túm cổ thi sĩ Viên Linh, bắt ra đầu thú.

    Dưới sự hướng dẫn của một cô Cúc ngay thẳng, can đảm và công chính, ông Viên Linh sẽ khai rơ cho quốc dân đồng bào biết chi tiết vụ ông thuổng tập thơ Nguyễn chí Thiện, sẽ NHẬN TRÁCH NHIỆM, sẽ xác quyết rằng ông Bùi bảo Trúc chỉ là nạn nhân, không phải đồng lơa như báo Văn Nghệ Tiền Phong cáo buộc trước đây. Và Bùi bảo Trúc được giải oan.

    Suy đoán một cách lạc quan như thế, Kiều mỗ hoan hỉ chờ.

    Chờ dài cổ ra vẫn không thấy cây bút can đảm, công chính Nguyễn tà Cúc nhúc nhích. Lại chỉ thấy Viên Linh… viết bậy thêm.

    Lúc đó mới biết luật “sai lầm phải nhận lỗi " chỉ dành cho thiên hạ, c̣n cô Tà Cúc và bè lũ th́ hoàn toàn được… miễn!

    Khi lớn tiếng nói lời đạo đức, cô Cúc làm Kiều Phong đứng tim. Khi cất lời dơng dạc lên án một nhà văn, cổ cũng làm Kiều mỗ hồi hộp gần nghẹt thở.

    Ở đoạn giữa bài "Nhà văn VN, chiến tranh VN " cô tố Nguyễn mộng Giác, trong " Sông Côn mùa lũ ""Mùa biển động ", đă tạo một nhân vật chuyên môn cắt tai xác địch đem xâu lại. Trong “Mùa biển động" nhân vật ấy là một người lính Nhảy dù thuộc Quân đội miền Nam tên Lăng. Nghĩa là sách ông Giác vẽ ra một h́nh ảnh xấu về người lính miền Nam.

    Thấy cô Cúc hùng hồn tố Nguyễn mộng Giác, Kiều mỗ, dù không ưa Đặng văn Nhâm, nhưng v́ chút t́nh… đồng hương, vẫn cảm thấy phập phồng lo sợ cho tính mệnh ông ta. Điệu này th́ chàng Nhâm hốc hác với cô Cúc tới nơi rồi.

    Ông Giác mới tạo ra nhân vật lính xấu trong tiểu thuyết, đă phạm tội xúc phạm Quân Đội.

    Ông Nhâm viết "sự thực lịch sử " chửi tướng tá miền Nam "hèn hạ, khiếp nhược, thua bọn đầu trộm đuôi cướp ", lính miền Nam tử trận c̣n đeo đủ đồ nghề chích choác v..v… th́ tội to đến chừng nào ? Bản án nhẹ nhất chắc cũng là “tru di tam tộc ". Cô Cúc sỉ vả Nguyễn mộng Giác xong, thế nào cũng hỏi tội tới Đặng văn Nhâm.

    Nhưng không, cô Cúc tuyệt đối không có chữ nào b́nh luận về tài chửi quân đội của ông Nhâm. Dường như “học giả” Nguyễn tà Cúc không hề biết đến những “bí mật lịch sử " nằm ch́nh ́nh đầy trong tác phẩm của ngài chủ tịch.

    Nghiên cứu khảo luận về nền văn chương “chửi quân đội miền Nam" mà bỏ sót Đặng văn Nhâm th́ có khác ǵ nói về văn thơ nước Việt mà quên mất… Nguyễn Du.

    HÈN NHÁT VÀ …

    Tại sao “học giả” Nguyễn tà Cúc chỉ tố cáo văn Nguyễn mộng Giác mà lờ tịt văn Đặng văn Nhâm?

    Cô thiếu sót trong việc nghiên cứu, t́m tài liệu chăng? Đâu có chuyện bậy bạ ấy. Là một phê b́nh gia văn chương tập sự luôn luôn lên án nặng nề sự “thiếu sót”, " bất công", sẵn sàng cong cớn nặng lời với những bậc tiền bối, cô Cúc đời nào lại cho phép chính ḿnh phạm những lỗi ấy. Khi tố cáo Nguyễn mộng Giác, cô đă phải đọc hai bộ sách dày cộm “Mùa biển động ", " Sông Côn mùa lũ " để t́m ra nhân vật "cắt tai" xấu xa trong cả hai tác phẩm. Coi bộ anh chị nhà văn nào dám nói xấu Quân đội miền Nam cũng bị cô truy lùng tận hang ổ, khó trốn lắm.

    Thế mà Chủ tịch Nhâm lại thoát, dù chắc chắn đă long trọng kính biếu cô Trưởng ủy ban phụ nữ một cuốn “Bí mật hậu trường chánh trị miền Nam". Nghĩa là những ḍng chữ chửi tướng miền Nam hèn hạ, quân miền Nam nghiện bạch phiến đến chết v.v… chắc giờ này vẫn c̣n chiếm một chỗ cao quư trong tủ sách của “học giả” Tà Cúc!

    Cái vụ lờ tịt tội của phe ta, Đảng ta… mà chỉ thấy lỗi của thiên hạ kiểu này ông Trần viết Đại Hưng gọi là "Thái độ hèn nhát và LƯU MANH TRÍ TUỆ".

    Trong bài "Hăy coi chừng thợ dịch Cộng sản thiếu lương tâm" tổ chức Hưng Việt phổ biến mới đây, Trần viết Đại Hưng nêu ra sự man trá của CSVN trong vụ dịch cuốn sách "The bright shining lie" (Sự lừa dối hào nhoáng ) của Neil Sheehan. Sách lên án nặng nề guồng máy chính trị và quân sự Mỹ trong chiến tranh VN, rất hạp ư Đảng và nhà nước ta. Thợ dịch của Đảng dịch vèo vèo, chỉ khựng lại khi gặp đoạn Neil Sheehan mô tả tội ác của Đảng ở Huế trong vụ Tết Mậu Thân.

    Neil Sheehan viết:

    “Đám Việt Cộng địa phương lợi dụng sự chiếm đóng để trả thù. Họ tập họp những viên chức đương nhiệm và đă hưu trí, những công chức, những viên chức Cảnh sát, bất cứ ai có liên hệ hay có cảm t́nh với chế độ, và giết chết họ. Hầu hết nạn nhân bị bắn; một số bị chặt đầu; một số khác bị chôn sống. Không thể định được con số chính xác các nạn nhân. Một ước lượng cẩn thận đưa ra con số 3000. Sự giết chóc thật vừa ngu xuẩn vừa dă man. Vụ thảm sát này tạo ra nền tảng cho nỗi sợ rằng một cuộc tắm máu sẽ xảy ra nếu CS thắng cuộc chiến tranh ở Việt Nam."
    (The bright shining lie – trang 720 – Trần viết Đại Hưng tạm dịch).

    Ông Hưng đọc nguyên bản đă lâu. Thấy bản dịch của Hà Nội, ông nghi liền, mở sách, quả nhiên thấy đoạn văn “phản động" ấy biến mất tiêu.
    Dĩ nhiên, dịch đoạn này ra th́ bỏ mạng. Đám thợ dịch của Hà nội bèn lờ tịt đi, coi như đoạn văn ấy không có trong nguyên bản.

    Cũng khôn ngoan giống hệt như “học giả” Tà Cúc, giả vờ không biết đến những đoạn văn nhục mạ Quân đội trong sách Đặng văn Nhâm.

    Trần viết Đại Hưng kết luận, “Thái độ hèn nhát và lưu manh trí tuệ này cần phải được đánh giá và phê phán thẳng tay."

    Cám ơn Trần viết Đại Hưng đă vạch mặt bọn lưu manh trí tuệ ở Hà nội. Cám ơn cô Tà Cúc đă viết bài, "Nhà văn VN, chiến tranh VN" để Kiều Phong được dịp thấy ở phe tự do chúng ta, nhất là trong những góc Cali tăm tối bay mùi tử thi, cũng có cái giống lưu manh ấy.

    CHÙI DẤU VẾT CỦA ĐÊM

    Để "đánh giá và phê phán thẳng tay " bọn thợ dịch Hà nội, Trần viết Đại Hưng trích dẫn một bài thơ của Nguyễn chí Thiện, bài "Bồi bút " viết năm 1973:

    Các loại bồi đều vô cớ bị ô danh
    Bởi ông bạn cùng ngành
    Có học có hành hẳn hoi là bồi bút
    Ông bạn này chỉ biết ăn biết hút
    Biết lách chui vào mọi khách sạn no say
    Và to mồm hô vạn tuế : Hôm nay !
    Để lương tâm không ṿ xé gắt gay
    Ông cố gượng đeo vào đôi kính đỏ
    Nhưng buồn thay từ nhỏ
    Không biết làm ǵ bằng hai bàn tay
    Việc sửa sang khách sạn hàng ngày
    Ông đành phải vục đầu, thè lưỡi
    Liếm đệm, liếm giường, tầng trên, tầng dưới
    Cho sạch như chùi mọi dấu vết của đêm !
    (Có lẽ không cần phải giải thích thêm
    Là nhờ đôi kính đỏ lọc lừa
    Ông mới không nôn bừa ra khách sạn!)

    Nguyễn chí Thiện

    Cứ lấy lời mô tả của Nguyễn chí Thiện để "đánh giá " th́ thấy bọn bồi bút thợ dịch này c̣n thua xa cô "bồi bút của Đặng Văn Nhâm”

    Thợ dịch CS chỉ cắt bỏ những đoạn văn " phản động" trong nguyên bản, che dấu tội lỗi cho Đảng và nhà nước một cách tiêu cực thôi.

    Cô “bồi bút của ĐVN" th́ tích cực lắm. Cô lên tiếng bênh vực Chủ tịch Nhâm rất kịch liệt. Thấy Kiều Phong "phê phán thẳng tay" văn chương Đặng văn Nhâm, cô Cúc chồm chồm lên chửi KP là tên “cu li văn nghệ " đê tiện, gian trá, lươn lẹo", là “sử dụng một lối viết hết sức hạ tiện ", " cắt xén tài liệu để ngụy chứng " vu cáo cho Đặng văn Nhâm v.v…

    Nghĩa là cô Tà Cúc quyết liệt “làm cho sạch như chùi mọi dấu vết của đêm."

    “Dấu vết của đêm” ở đây là cuốn sách “chửi cả nước, từ chính phủ đến quân lực VNCH” của Đặng văn Nhâm.

    Thưa ông Chủ nhiệm Viên Linh,

    Bắt chước độc giả X. ở San Diego, “độc giả dài hạn" Kiều Phong cũng có thắc mắc gửi ông đây:

    Theo nhà thơ Nguyễn chí Thiện th́ bồi bút Cộng sản nhờ "đôi kính đỏ lọc lừa " mà sau khi thè lưỡi liếm đệm, liếm giường … vẫn không bị "nôn bừa ra khách sạn". C̣n cô Tà Cúc, cây bút chủ lực uyên bác nhất của Khởi Hành th́ nhờ món ǵ để, sau khi chu toàn một công tác vệ sinh chùi rửa cực nhọc, tởm lợm, đến như vậy, vẫn ngăn chặn được cái vụ "nôn bừa"?

    Mong được ông trả lời sớm trong mục "Tâm thư ".

    KIỀU PHONG


    Hồi ấy, bài viết trên đây được phổ biến rộng răi lắm. Vậy mà chờ dài cổ không thấy câu trả lời của ông Chủ Nhiệm. Gần hai mươi năm qua rồi, đă hoàn toàn tuyệt vọng, th́ bất ngờ lại được ông Viên Linh ban cho câu trả lời, tuy gián tiếp, nhưng đầy đủ rơ ràng.

    Trong thư hồi âm cho nhà văn Nhật Tiến, Viên Linh viết:

    “Những ǵ tôi viết về Phạm Việt Tuyền là căn cứ trên những ǵ tôi biết trước 1975 và sau 1975 qua hồi kư hay tường thuật của những người khả tín, lâu năm trong nghề… [như] cuốn Bí mật hậu trường chính trị Miền Nam 1954-1975, I,II,III của Đặng Văn Nhâm.”

    Hóa ra, suốt gần hai thập niên, ông Viên Linh đă coi tác phẩm của Đặng Văn Nhâm là một cuốn sách rất giá trị, đầy tài liệu quư giá của một cây bút uyên bác, rất đáng kính, đă giúp ông rất nhiều trong những công tŕnh nghiên cứu biên khảo về người, về việc của miền Nam.

    May mà nhà thơ chỉ “biên khảo” về LM Thanh Lăng, GS Phạm Việt Tuyền và Trung Tâm Văn Bút. Nếu ông mở rộng phạm vi nghiên cứu, sáng tác thêm một tác phẩm “Chiêu Niệm Tử Sĩ miền Nam” chẳng hạn – và cũng vừa sưu tầm tài liệu từ tác phẩm của ĐVN vừa khơi khơi bịa thêm để biên khảo – th́ lịch sử quân lực VNCH sẽ bị ông hành hạ, tra tấn dă man, sẽ khốn khổ biết chừng nào.

    Nhớ lại lời chất vấn ông Viên Linh năm xưa, mắc cỡ gần chết.

    Hóa ra cô Tà Cúc có phải chùi rửa, làm vệ sinh, vệ siếc ǵ đâu. “Dấu vết của đêm”, những trang sách cực kỳ bẩn thỉu của Đặng Văn Nhâm lại chính là món ăn tinh thần cao quư của nhị vị Viên Linh – Tà Cúc. Mâm cỗ “tài liệu khả tín” rất thịnh soạn của Đặng Văn Nhâm dọn ra, ông Viên Linh cùng cô Tà Cúc ngồi chén tạc chén thù, gật gù thưởng thức, kịch liệt bồi dưỡng, ngốn cho bằng hết, không để sót một cọng lông, cọng rác nào. Thế th́ sạch sẽ, láng coóng, c̣n ǵ nữa đâu mà phải vất vả lau chùi.

    Vậy mà ḿnh ngây thơ, ngớ ngẩn cứ ái ngại cho cô Tà Cúc, sợ cô ấy bị “nôn bừa” th́ héo hắt ḿnh vàng, tổn hao nhục thể. Lại c̣n vô duyên, bày đặt “chất vấn”, làm khó ông Viên Linh! Ông ấy không thèm trả lời là phải.

    Nhưng câu hỏi “nôn bừa” vừa có câu trả lời th́ lại nẩy ra một câu hỏi khác:

    Trong một bài viết mới, cô Tà Cúc đă “khuếch đại” ông Viên Linh là: một nhà thơ/nhà văn/nhà báo kiệt hiệt (sic) của Miền Nam”. Vậy thưa nhà thơ vừa được tấn phong là ông Ba “Kiệt Hiệt”, ông nghĩ sao về những lời khuyên đầy đạo đức của cô Tà Cúc:

    “Làm bậy, viết nhảm th́ phải nhận trách nhiệm" “sai lầm th́ phải lên tiếng nhận mà sửa đổi"!”

    Phải hỏi v́ trước mắt chúng tôi hiện nay chỉ có một ông Viên Linh “kiệt hiệt” kỳ quái lắm. Ông sai lầm, ông viết bậy, nhưng có người nhắc nhở để ông “sửa đổi” th́ ông lăn đùng ra giẫy đành đạch, rồi bắt cô Thư kư ṭa soạn – chắc cũng “kiệt hiệt” không kém – đại diện ông, kêu la rất thảm thiết là ông bị người ta “tấn công”, mà lại là “tấn công vô bằng” cơ đấy, oan ức kể sao cho xiết! Chúng tôi thấy ông không giống người “kiệt hiệt” tí tẹo nào.

    Chỉ thấy hơi giống ông Chí Phèo!

    Hơi giống thôi. Chí Phèo của Nam Cao cào mặt ăn vạ để đối phó với cường quyền, dù sao cũng có chút khí phách. Chí Phèo Viên Linh th́ rên la là đang bị “tấn công” để ăn vạ, hy vọng bà con cô bác mủi ḷng, thương hại mà quên cho anh Ba “kiệt hiệt” cái tội vu cáo, viết nhảm.

    Soi kính hiển vi t́m đỏ mắt cũng không thấy một hạt bụi khí phách nào.

    Kiều Phong
    (1/2017)

  6. The Following User Says Thank You to phanngoc For This Useful Post:

    NamBinh (25-01-2017)

  7. #4
    Member
    Join Date
    Dec 2016
    Posts
    96
    Thanks Thanks Given 
    1,097
    Thanks Thanks Received 
    63
    Thanked in
    56 Posts
    Thiết tưởng nhà văn Nhật Tiến không cần phải lên tiếng thêm. Sự trong sáng, minh bạch của ông đã trả lời đủ, độc giả biết suy luận là trọng tài công bằng nhất trong những cuộc tranh luận hay phản biện. Viết nhiều, viết nhảm như ông Viên Linh càng làm cho độc giả hiểu rõ thêm chân tướng kênh kiệu tầm thường...
    Last edited by NamBinh; 25-01-2017 at 07:28.

  8. The Following User Says Thank You to NamBinh For This Useful Post:

    phanngoc (25-01-2017)

  9. #5
    Administrator
    Join Date
    Jul 2015
    Posts
    1,286
    Thanks Thanks Given 
    69
    Thanks Thanks Received 
    518
    Thanked in
    489 Posts



    Lời người post bài:

    Ông Đặng văn Nhâm viết trong sách "Bí mật hậu trường…” về "sự thực lịch sử" chửi tướng tá miền Nam là "hèn hạ, khiếp nhược, c̣n thua bọn đầu trộm đuôi cướp ", lại chửi cả quân đội VNCH tóm tắt như sau:

    “Khám xác những người lính miền Nam tử trận người ta luôn luôn t́m thấy họ có đủ đồ nghề để “chích choác”, nghĩa là binh sĩ miền Nam người nào cũng nghiện ma túy. Ra trận, ngoài súng ống đạn dược, lương khô, họ c̣n đem theo thuốc phiện, bạch phiến cùng đầy đủ dụng cụ hút sách!"

    Sách viết như thế mà cặp Viên Linh-Tà Cúc lại dùng tờ Khởi Hành để quảng cáo, tâng bốc nó lên tận mây xanh, và c̣n tổ chức ra mắt sách rất rầm rộ nữa.!!!

  10. The Following User Says Thank You to phanngoc For This Useful Post:

    NamBinh (26-01-2017)

  11. #6
    Member
    Join Date
    Dec 2016
    Posts
    96
    Thanks Thanks Given 
    1,097
    Thanks Thanks Received 
    63
    Thanked in
    56 Posts
    Vào thập niên 1980 sách báo tiếng Việt chưa nhiều, ngoài những Nguyệt san, Bán nguyệt san đặt mua dài hạn, vừa nhận được ngấu nghiến đọc khoảng 1 tiếng là xong, qua quảng cáo nhiều sách phải đặt mua từ Làng Văn bên Toronto, hoặc Tự Lực, Tú Quỳnh bên CA... Phương tiện truyền thông còn hạn chế mê đọc cần mua để thoả mãn cơn ghiền, tựa sách của Đặng văn Nhâm gây tò mò cho người xa xứ, ngấu nghiến đọc khi vừa nhận, nhưng quá thất vọng cho những người đã từng mặc áo lính, biết đời thật của người quân nhân bất cứ binh chủng nào đều bị Đặng văn Nhâm bôi bác, hư cấu phải nói rất nặng là "mất dạy". Khoe cái "tôi" một cách vô lối, khoe cả gia đình là dân võ nghệ... Sống bên xứ lạnh Tây Âu người Việt không nhiều, nếu ở HK không biết mặt đối mặt tranh luận với cựu quân nhân, chính khách... đã một thời che chở cho một tên phản phúc thì lấy gì che kín được cái "mặt mo"???

  12. The Following User Says Thank You to NamBinh For This Useful Post:

    phanngoc (26-01-2017)

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •